Bánh Sủi Cảo Mốc

3



 

Ai ngờ vừa ra tới phòng khách, đã nghe đám họ hàng đang nhao nhao bàn bạc.

 

Ông bác cả nói:
 “Con gái thì học hành cái nỗi gì, cho con bé Tịnh Tịnh theo tao về quê, tao kiếm cho nó tấm chồng.”

 

Bà thím hai chen vào:
 “Nhà bên mẹ tôi có đứa cháu trai vừa mất vợ, để lại ba đứa nhỏ, sẵn lòng trả tám vạn tám tiền sính lễ đó.”

 

Cô thím tư vội nói thêm:
 “Tám vạn tám ít quá, Tịnh Tịnh nhà mình vẫn là gái chưa chồng đấy!
 Nếu nhà cô bằng lòng, anh hai bên nhà tôi sẵn sàng đưa mười tám vạn, tuy hơi lớn tuổi, sang năm bốn mươi rồi, nhưng đàn ông già dặn mới biết thương vợ.”

 

Mấy người họ hàng cứ thế, một câu một lời, đem tôi ra mặc cả như món hàng.

 

Hai mắt bà nội sáng rực, nghe xong liền quyết định gả tôi cho đứa cháu họ bên ngoại của thím năm.
 Dù người đó là kẻ bạo hành, từng đánh chết hai người vợ trước,
 và lớn hơn tôi hai mươi ba tuổi,
 nhưng hắn chịu trả hai mươi tám vạn tiền sính lễ —
 cao nhất trong đám.

 

 

 

12
 Tôi rút chân về, bước vào bếp, cố ý nói với mẹ:
 “Bà nội sĩ diện lắm, khách khứa nhiều, chỉ có sủi cảo sợ không đủ đâu.”
 “Hay là mình mua thêm ít đồ ăn nhé?”

 

Mẹ tôi vốn sợ tốn tiền, vừa nghe “mua đồ ăn” đã trừng tôi một cái sắc lẻm, miệng chửi:
 “Mua cái gì mà mua? Cha mày chết rồi, nhà này thiếu người kiếm tiền, ngày khổ còn dài!”

 

Nói rồi, bà mở tủ lạnh:
 Tầng trên là hai túi rau héo bà nội nhặt ở chợ,
 vài gói mì mốc mẹ mang từ xưởng về,
 ngăn đông còn tôm thối, cua chết bà nội lượm ở chợ hải sản,
 và một túi thịt đông lạnh ba năm mà cả nhà vẫn gọi là “thịt xác sống”.

 

Mẹ mang “thịt xác sống” ra rã đông, bỏ thật nhiều tiêu, hoa hồi và lá nguyệt quế, nấu thành một nồi “thịt kho hương thơm ngào ngạt”.
 Tôm thối được tẩm bột chiên giòn, trộn với cua chết, làm thành hai tô lớn tôm cay – cua cay đỏ rực.

 

Mùi vị nồng đậm của ớt, hồi, quế khiến ai ngửi cũng thấy “thơm lừng”.

 

Hai món mặn được bưng ra, họ hàng thi nhau khen mẹ đảm đang, tháo vát.
 Bà nội nhân đó khoe khoang:
 “Sống ở thành phố sướng thật, gần chợ lớn, muốn ăn gì chẳng phải mua.
 Đợi tối người ta dọn hàng, cứ ra nhặt đồ họ bỏ lại là đủ,
 giò heo, cua lớn, tôm hùm — muốn ăn gì có nấy.”

 

13
 Nghe nói những con tôm và cua đó là đi nhặt, mấy người họ hàng háo hức đưa đũa lại rụt về.
 “Những con tôm cua nhặt này, có bị ngộ độc không nhỉ?”

 

Bà nội vỗ ngực cam đoan:
 “Ăn được chứ! Sao lại không? Mấy hàng quán ở thành phố người ta toàn xài mấy thứ nhặt vầy nè.”
 “Ra hàng trả tiền, còn ở nhà tao đãi, tao có thu tiền ai đâu?”

 

Nói cũng có lý. Họ hàng gắp thử hai miếng, thấy không quá thối nên đũa chốc chốc lại vươn tới.

 

Đúng lúc đó, mẹ bê hai đĩa sủi cảo chiên bóng dầu bưng ra.
 Mấy người đã biết cha chết vì ăn sủi cảo nhiễm nấm độc, nên dù sủi cảo mẹ chiên vàng óng thơm lừng, không ai dám ăn ngay.

 

Mẹ đỏ mắt, nức nở giải thích nhỏ:
 “Hôm qua chắc sủi cảo chưa luộc chín nên mới bị đau bụng.
 Hôm nay mẹ rán kỹ, dầu nóng mà rán chục phút, vi khuẩn chịu không nổi, có gì mà độc?”

 

Bà nội sĩ diện cao, thấy họ hàng e ngại đồ nhà mình, bèn cắm đầu ăn ngon lành vài cái, vừa ăn vừa mở mồm khoe:
 “Các con chẳng có phúc ăn sung sướng đâu! Tao nói cho biết, nhân sủi cảo này tao xài thịt lợn đen chuẩn đó!”
 “Không có mấy người chịu vào thành phố, tao còn tiếc, nếu không chắc tao cũng chẳng dám đem ra đâu.”

 

Nghe thấy ba chữ “thịt lợn đen”, tôi không kìm được rùng mình.
 Năm trước, thanh tra thị trường phát hiện một đợt lợn chết bệnh ở chợ, họ đã thu gom định đem tiêu huỷ.
 Hôm đó bà nội tôi tình cờ ngang qua, nhân lúc người ta không chú ý, vác về một khúc thịt to về nhà.
 Thời gian sau, bà nội, cha và em trai luân phiên đau bụng là chuyện hiển nhiên — không cần phải bàn, là do ăn đám thịt chết bệnh đó.
 Còn tôi và mẹ thì không sao, vì trong nhà chúng tôi thuộc diện “ngoài”, không được lên mâm ăn thịt — không có tư cách.

 

 

 

15
 Thấy bà nội ăn ngon lành, gần như vét sạch đĩa sủi cảo, họ hàng vội vàng vươn đũa lấy.
 Chẳng mấy chốc, hai đĩa sủi cảo chiên đã bị vét sạch.
 Ông bác cả gí răng, dặn mẹ chiên thêm hai đĩa nữa.
 Thằng cháu nhỏ của cô ba cũng mè nheo muốn thêm cua dầu và tôm rán.

 

Bà nội hơi tiếc, dù sao tôm và cua kia cũng không phải thứ nhặt được hàng ngày.
 Họ hàng nhanh chóng tôn vinh bà: khen bà có số sung sướng, được sống ở thành phố; khen bà biết đời, biết cách đi chợ nhặt đồ còn ăn được.

 

Bà nội vốn ham thể diện, được tung hô liền phổng phao, sai tôi với mẹ ra chiên thêm hai đĩa sủi cảo và luộc vài con cua to.

 

Nhìn những con cua đông lạnh đã gần một năm trong tủ, tôi mỉm cười lạnh trong lòng.
 Ăn đi, ăn đi — ăn chết thì kệ!

 

16
 Sau khi ăn uống no say, đám họ hàng trải chiếu nằm kín cả phòng khách nhà tôi, chờ sáng sớm cùng đi đưa tro cốt cha về quê an táng.
 Nhưng bọn họ, định mệnh đã không thể quay về được nữa.

 

Nửa đêm, trước cửa nhà vệ sinh nhà tôi xếp hàng dài —
 tất cả đều ôm bụng, quằn quại chạy đi tiêu chảy.

 

Bọn họ gõ cửa phòng bà nội ầm ầm, chửi bới bắt bà mau dậy đưa đi bệnh viện.
 Ngay lúc ấy, trong phòng bà bỗng vang lên tiếng hét thất thanh của mẹ tôi:
 “Mẹ! Mẹ ơi sao thế? Mẹ tỉnh lại đi!”

 

Mọi người phá cửa xông vào, thấy bà nội miệng sùi bọt trắng, ngửa người nằm cứng trên giường, sắc mặt xanh lét, đã tắt thở.

 

Lúc này ai cũng hoảng loạn, không còn tâm trí truy tội mẹ nữa, chỉ biết vội gọi 120.
 Khi xe cấp cứu đến, phòng khách đã ngổn ngang người nằm la liệt.
 Trên sàn toàn là mùi tanh thối của nôn ói, có người đau bụng không kịp, bẩn cả trong quần.

 

Tôi và mẹ theo xe đến bệnh viện, cùng họ hàng rửa ruột, cấp cứu suốt đến sáng.
 Kết quả vẫn chết ba người.

 

Một là bà nội – khi đến đã ngừng thở.
 Một là thím năm – người định gả tôi cho gã đàn ông vũ phu, chết giống cha tôi, suy thận cấp do ngộ độc aflatoxin.
 Còn lại là thằng cháu của bác cả, đứa từng chửi tôi là “đồ sao chổi, không đáng ăn sủi cảo.”
 Nó ăn liền năm con cua chết, với hơn hai chục sủi cảo độc — chết trong đau đớn.

 

Hành lang bệnh viện, họ hàng từ quê vội vã kéo đến, bao vây mẹ tôi.

 

 

 

17
 Giờ cha chết, bà cũng xong, trong nhà chỉ còn một mình mẹ là người lớn.
 Họ hàng túm tóc, xé áo mẹ, vừa khóc vừa hét bắt mẹ bồi thường mạng người.

 

Mẹ bị đánh đến mặt mũi bầm tím, cuống lên, bỗng chỉ thẳng vào tôi mà hét:
 “Được! Tôi bồi! Tôi nhất định bồi! Mai tôi cho con gái nghỉ học gả đi.
 Đợi lấy được tiền sính lễ, tôi trả nợ ngay!”

 

Con trai thím năm phun một bãi nước bọt:
 “Tiền sính lễ thì được bao? Hai mạng người đấy! Tao nói cho mày biết, ít nhất một nhà phải năm trăm nghìn!”

 

Mẹ ôm mặt khóc:
 “Nhà tôi lấy đâu ra một triệu chứ?”

 

Đám họ hàng mắt sáng rực:
 “Không có tiền thì bán nhà đi!”
 “Đúng đó! Không chỉ hai nhà có người chết, chúng tôi bị ngộ độc cũng phải đền!”
 “Phải rồi, bán nhà đi! Nghe nói nhà chị là nhà trong khu học, bà cụ bảo ít cũng hai triệu tệ.”

 

Mẹ điên cuồng lắc đầu:
 “Không được bán! Bán rồi con trai tôi không vào được trường trọng điểm!”

 

Một giọng khác vang lên:
 “Thế thì bán con chết tiệt này đi!”
 “Tao nghe nói bây giờ buôn nội tạng đắt lắm, tim gan phổi thận con ranh này mà moi ra, chắc cũng được một hai triệu!”

 

Nghe đến đó, tim tôi như chìm hẳn xuống đáy hồ.

 

18
 Mẹ để giữ lấy cái nhà học khu cho em trai, tính muốn họ hàng đem tôi về bán nội tạng.
 Nhưng họ hàng cũng không phải ngốc, biết buôn bán nội tạng là bất hợp pháp.
 Dù mẹ có nói trời sập, họ cũng không đồng ý.
 Họ ở lì trong nhà, ép mẹ nhanh bán nhà để bồi thường.
 Thấy mẹ nhìn tôi ngày càng lạnh lùng, tôi hiểu mình không thể chờ thêm nữa.

 

Hôm đó, tôi cùng mẹ và em trai đi bệnh viện truyền dịch, tôi cố ý đứng ở cửa, lớn tiếng hỏi y tá em tôi bị ngộ độc aflatoxin thì ăn uống cần chú ý gì.
 Y tá dặn cho rõ: trong thời gian này cố gắng đừng cho em ăn đồ dầu mỡ khó tiêu, tốt nhất nên ăn cháo trắng thanh đạm.

 

Mẹ lập tức hớn hở, trên đường về khoe với tôi:
 “Về lấy túi gạo Thái ở dưới giường ra, từ nay ngày nào cũng nấu cháo bằng gạo đó.”
 Nói rồi, bà cảnh cáo tôi: “Đó là gạo ngoại nhập, nghe nói nước ngoài hoàng đế mới được ăn, mày không được ăn trộm đấy biết không?”

 

Tôi cúi đầu, mặt đầy ấm ức, nhưng trong lòng đã cười nhẹ.
 Hồi năm ngoái, ông chủ nhà máy bột mua lô gạo hết hạn giá rẻ về.
 Mẹ còn khoe khoang rằng ông chủ khôn ngoan, đem gạo hết hạn chế biến thành bột gạo, kiếm được một mớ.
 Mẹ cũng lợi dụng lúc người ta không để ý, lén đem vài bao gạo hết hạn về nhà.
 Bà nói đó là gạo hoàng đế, tôi cái đồ hèn mạt này không xứng ăn, nên túi gạo cuối cùng bà giấu dưới gầm giường, để dành cho lúc em trai ốm bổ dưỡng.

 

Giờ em bị ngộ độc, bác sĩ lại bảo cần uống nhiều cháo.
 Mẹ liền lôi túi gạo “hoàng đế” mốc meo ra khỏi gầm giường.
 Tôi thấy mặt gần sàn đã bám một lớp nấm mốc xanh.
 Nhưng mẹ chẳng thèm quan tâm, xé túi, múc ra một bát gạo rồi đẩy cho tôi, dặn dò nhặt bớt con sâu ra.
 Tôi thấy gạo đã dính thành cục bọc đầy trứng sâu, có nhiều con sâu đen nhỏ bò, đến phát ói.

 

19
 Nếu là trước kia, tôi sẽ ngăn cản đến cùng.
 Nhưng giờ thì tôi chỉ ngoan ngoãn vo gạo mốc, cho vào nồi cơm điện, nấu lên một nồi cháo to.

 

Cháo chín, mẹ xô tôi ra một bên, múc một bát lớn, thúc em tôi ăn cho nóng.
 Em chỉ tay vào tôi mắng: “Đồ không có giá trị, không được ăn cháo ‘hoàng đế’ của tao!”
 Mẹ lườm tôi một cái: “Đừng có nhìn, nhìn cũng không phải phần của mày! Bà mày chết rồi, từ nay mày ngày nào ra chợ nhặt rau lá, đi mau!”

 

Tôi ù một tiếng, lấy túi cót bà nội thường nhặt rau, chẳng lưu luyến mà bước ra khỏi nhà.
 Khi quay lại, mẹ và em đều không thấy đâu.
 Hàng xóm thấy tôi trở về, thúc giục: “Em mày lại ngộ độc nặng, xe 120 vừa chở nó đi, Tịnh Tịnh mày mau tới bệnh viện xem đi.”

 

Tôi vội vã đến viện, thấy em bị đẩy từ phòng cấp cứu ra, thân người đắp tấm vải trắng quen thuộc.
 Mẹ ngất xỉu ngay tại chỗ.
 Em tôi chết rồi, căn nhà học khu cũng mất hết giá trị.

 

Bị họ hàng ép, mẹ nhanh chóng bán nhà, tiền bán nhà bị họ chia nhau sạch sẽ.
 Nhà chỉ còn mẹ con tôi, có lẽ mẹ ý thức được tuổi mình đã không còn trẻ, không thể sinh thêm, nên quyết định đối tốt với tôi một chút.
 Bà thuê một phòng nhỏ bên ngoài, muốn dắt tôi chuyển cùng.

 

Nhưng tôi không cần tình mẹ nữa.
 Tôi nói với bà hiệu trưởng, và nhà trường miễn học phí và tiền nội trú cho tôi.
 Tôi quyết định ở ký túc xá trường.

 

Mẹ ngơ ngác, nắm chặt tay tôi cầu xin:
 “Tịnh Tịnh, nhà giờ chỉ còn hai mẹ con, mày vào nội trú mẹ ở một mình sao chịu nổi?”
 Tôi lạnh lùng nhìn bà: “Mẹ đi làm giúp việc trông nhà cho người ta cũng được, tiết kiệm tiền thuê nhà mà. Mẹ đâu phải không thích tiết kiệm?”

 

20
 Từ đó, tôi không còn gặp mẹ nữa.
 Bà tới trường mang theo tiền và đồ, tôi nhờ bạn cùng lớp trả lại y nguyên.
 Mùa hè hay Tết, bà đến trường đón tôi về, mới phát hiện tôi đã đi làm thuê ở nhà bạn từ lâu.
 Bạn cùng lớp thương hại, đúng lúc có gia đình làm đồ chơi nhồi bông cần người đóng gói, tôi làm việc đó, mỗi tháng kiếm hơn ba nghìn, xoay xở tằn tiện cũng đủ sống.
 Ba năm trung học trôi qua như vậy.

 

Thi đại học xong, tôi đậu vào một trường đại học tỉnh khác.
 Nghe tin tôi đỗ đại học, mẹ mừng rỡ, khoe khắp nơi tôi có tương lai, lại ở quê bàn tính tìm một đứa con rể đến nhà tôi.
 Em trai chết, mẹ suốt ngày lảm nhảm rằng nó đã chấm dứt dòng họ, giờ tôi đỗ đại học, bà nghĩ ra rằng cuối cùng tôi cũng có tư cách để nối dõi.

 

Bà tự ý sắp xếp một mối hôn nhân ở làng.
 Nghe nói nhà bên kia có bốn con trai, không đủ tiền cưới cho tất cả, nên bắt con thứ hai về gia đình tôi.
 Ngày tôi về lấy hộ khẩu, mẹ còn gọi người đàn ông đó tới nhà.
 Tôi lạnh lùng nhìn mẹ, nói tôi phải đi học đại học, không thể lấy chồng bây giờ.

 

Ai ngờ mẹ bảo bà đã tìm hiểu kỹ, bây giờ chính sách thay đổi, sinh viên đại học vẫn có thể kết hôn, sinh con ở trường được.
 Bà còn lấy điện thoại cho tôi xem video, bảo trên mạng nhiều người đại học vừa học vừa kết hôn sinh con.
 “Tịnh Tịnh, nghe mẹ đi, tranh thủ lúc chưa bận, sinh con đi. Nhà họ họ nhà Trương mới có người nối dõi, mày tốt nghiệp rồi đi làm lo cho yên tâm.”

 

Mẹ nghĩ bà làm tất cả vì tôi.
 Bà không chấp nhận phản đối, lúc tôi thu hành lý, bà lôi người đàn ông đó đẩy vào phòng tôi.
 Hắn thèm thuồng nhìn tôi, nước dãi sắp chảy ra.
 Tôi không chịu bị bắt nạt, rút trong túi chiếc dùi điện, đâm mạnh vào bụng hắn.
 Hắn giật mình co giật rồi ngã nhào.

 

Tôi nhét sổ hộ khẩu và chứng minh vào túi, đập vỡ cửa sổ, trèo ra ngoài chạy.
 Phía sau vang lên tiếng mẹ gào khóc xé ruột.

 

21
 Lần cuối cùng tôi nghe tin về mẹ là khi đồn công an gọi điện, nói mẹ chết vì ngộ độc thực phẩm, bảo tôi quay về lo hậu sự.

 

Thì ra, mẹ vẫn không bỏ được cái tật ham của rẻ.
 Bà tiếc tiền không dám mua thịt, thấy trại gà đem mấy con chết vì dịch chôn vào hố đất,
 nửa đêm lại lén đào lên cả đống gà chết.
 Một phần đem ướp muối phơi khô, định để dành Tết đãi họ hàng,
 còn hai con, bà vẫn như thói cũ, cho thật nhiều tiêu, hoa hồi, nấu thành gà kho đỏ au, vừa ăn vừa húp đến chảy cả mỡ miệng.

 

Ăn liên tục ba ngày, mẹ nhiễm khuẩn chí tử, chết trong nhà.
 Nghe nói khi người ta phát hiện, thi thể đã bốc mùi hôi thối nồng nặc.

 

Tôi đưa mẹ đi hoả táng, rồi chôn cốt cùng cha và em trai.

 

Sau đó, tôi bán căn nhà cũ ở quê, tốt nghiệp đại học, mua một căn hộ nhỏ cho riêng mình, trở thành chuyên viên dinh dưỡng.

 

Lại một mùa Đông Chí nữa đến, tôi dùng các loại rau củ ép thành nước,
 tự làm cho mình một bát sủi cảo rực rỡ sắc màu, đầy đủ dinh dưỡng.

 

Tôi không bao giờ phải ăn bột mốc và sủi cảo độc nữa.

 

HẾT

 

 

 

 

 

Chương trước
Loading...