Bị Cướp Suất Tuyển Thẳng, Tôi Mặc Kệ Đời

2



09
 Phương Lâm trừng mắt, không tin nổi:
 “Không thể nào! Con gái tôi sao có thể gian lận!”
 Người của tổ thanh tra mất kiên nhẫn, nhét thẳng tờ biên bản vào tay ông:
 “Đây là quyết định. Nếu có ý kiến, ông có thể khiếu nại lên Sở Giáo dục.”
 Nói thì nói vậy, nhưng lệnh xử phạt công khai thế này, lại đích thân đến tận trường, gần như không thể sai sót.

 

Nói xong, họ định rời đi.
 Mặt Phương Lâm đỏ bừng rồi tái nhợt, sau đó chuyển sang xanh mét. Ông giơ tay chặn họ lại:
 “Rốt cuộc là chuyện gì? Trong phòng thi có hai giám thị, bốn camera, nếu thật sự gian lận sao không xử lý tại chỗ, mà bây giờ mới đến thông báo?”
 Người thanh tra liếc Phương Tư Vũ, giọng đầy ẩn ý:
 “Cái này phải hỏi con gái ông. Cô ấy còn trẻ mà mưu mẹo ghê, dám giấu thiết bị thu sóng siêu nhỏ trong kẹp tóc và bông tai. Giá như trí thông minh đó dùng đúng chỗ thì tốt biết mấy.”
 Phương Lâm quay phắt sang con gái:
 “Thiết bị thu sóng?!”
 Hơn hai nghìn ánh mắt toàn trường cùng đổ dồn về Phương Tư Vũ.
 Tưởng sẽ là buổi tuyên dương, hóa ra lại biến thành phiên tòa công khai.
 Mặt cô ta trắng bệch như giấy, lắp bắp:
 “Con… con không biết cái gì mà thiết bị thu sóng cả.”
 “Đừng chối nữa, toàn bộ chứng cứ đã giao cho cảnh sát. Học sinh nhỏ à, mời theo chúng tôi đến đồn làm việc nhé?”
 Nghe đến hai chữ “đồn cảnh sát”, Phương Tư Vũ nghẹn họng, rồi “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt cha:
 “Ba, không liên quan đến con! Là bạn con xúi con làm mà!”
 Phương Lâm nghiến răng, định mắng nhưng đành nuốt xuống vì bao người đang nhìn, chỉ gằn giọng:
 “Về lớp ngay cho tôi!”
 Phương Tư Vũ cúi đầu lủi về hàng.
 Giáo viên lớp bên — người vốn chẳng ưa thầy chủ nhiệm tôi — bật cười mỉa:
 “Tưởng học sinh lớp thầy sắp được vinh danh cơ, ai ngờ lại ‘nổi tiếng’ thật đấy.”
 Thầy chủ nhiệm: “…”

 

Khoảnh khắc ấy, tôi phải cố nhớ đến bà cô ba đã mất gần mười năm của mình để kìm lại, không bật cười thành tiếng.

 

10
 Sau buổi sáng, Phương Tư Vũ bị Phương Lâm dẫn đi, từ đó không quay lại lớp nữa.
 Đến trưa, kết quả xử lý vụ việc của cô ta cũng được công bố — cô bị đình chỉ học để điều tra, tạm thời không quay lại trường.
 Còn thầy chủ nhiệm, người trực tiếp đưa cô ta đi thi, bị cắt toàn bộ tiền thưởng học kỳ này.

 

Chiều hôm đó, thầy giận đến nỗi bùng nổ ngay trong giờ học, bóng gió đổ lỗi lên đầu tôi:
 “Đang yên đang lành lại gặp chuyện xui xẻo thế này, nếu không đổi người thì tôi đâu phải chịu oan ức như vậy!”

 

Cả lớp nín thở, không ai dám ho.
 Chỉ có tôi, lười biếng kê cao áo khoác làm gối, tìm tư thế thoải mái rồi gật gù tán thành:
 “Thầy nói đúng, giá như không đổi người thì tốt rồi.”

 

Cái “đổi người” trong miệng thầy là cuộc thi vật lý.
 Còn trong ý tôi — là suất tuyển thẳng.

 

Hiểu ra, mặt thầy sầm lại, chỉ tay mắng thẳng:
 “Thầy đang nói, ai cho em xen vào! Lục Thiêm Thiêm, tôi cứ tưởng em là học sinh gương mẫu, không ngờ bản tính lại xấu xa thế! Ra ngoài đứng cho tôi!”

 

Tôi khoác áo, đứng dậy ra khỏi lớp.
 Cửa sau lưng tôi đóng “rầm” một tiếng.

 

Ba phút sau, tôi gõ cửa.
 Thầy đen mặt:
 “Còn chuyện gì nữa?!”
 Tôi nghiêng người sang một bên, nhường chỗ cho một cậu thiếu niên tuấn tú đang đứng trước cửa:
 “Có người tìm thầy.”

 

 

11
 Ánh nhìn hung hăng của thầy lập tức đổi thành nịnh nọt khi thấy người trước cửa:
 “Tạ Tương Lê, sao em lại đến đây?”

 

Cả lớp lập tức xôn xao:
 “Trời đất, là Tạ Tương Lê của trường Tam Trung thật à?!”
 “Là anh ấy! Nam thần của tôi! Gia cảnh tốt, thành tích giỏi, năm ngoái còn lên sân khấu Gala Tết nữa chứ!”

 

Tạ Tương Lê đứng ở cửa, vẻ lạnh nhạt nhưng lễ độ:
 “Chào thầy, em muốn tìm một bạn trong lớp.”
 Nụ cười của thầy chủ nhiệm càng rạng rỡ:
 “Tìm ai thế?”
 Ông ta nghĩ bụng — lớp này làm gì có ai đáng để vị thiếu gia ấy đích thân tìm đến?

 

Tôi dựa vào tường, lơ đễnh nghe thấy cậu ta nói từng chữ rõ ràng:
 “Lục Thiêm Thiêm.”

 

Nụ cười của thầy đông cứng. Tôi thì ngạc nhiên nhìn sang.
 Không khí lặng đi khoảng năm giây, Tạ Tương Lê lịch sự bổ sung:
 “Em nghe nói cô ấy học ở lớp này, có thể mời cô ấy ra được không ạ?”

 

Ánh mắt tôi và thầy chạm nhau trong không trung, trong mắt ông ta đầy hoang mang và lúng túng.
 Một lúc sau, thầy nheo mắt:
 “Cậu tìm Lục Thiêm Thiêm làm gì, nó gây chuyện gì à?”
 “Không phải.” Tạ Tương Lê khẽ nhíu mày, trông hơi ngại ngùng. Cậu lấy từ balô ra một tờ đề thi, mở ra:
 “Em chỉ muốn hỏi cô ấy cách giải câu cuối của bài vật lý lớn trong đề này.”
 Thầy chủ nhiệm: “…”

 

 

12
 Thầy giật lấy tờ giấy từ tay Tạ Tương Lê, cúi xuống xem kỹ:
 “Đề gì đây?”
 “Đề thi vật lý cấp thành phố.”
 Đồng tử thầy co lại:
 “Cậu nhầm rồi chăng? Lục Thiêm Thiêm đâu có tham gia kỳ thi này, sao có thể giải được đề này!”
 Tạ Tương Lê khẽ cau mày, giọng có chút khó chịu:
 “Không thể nhầm. Em photo từ bản gốc của cậu em, đề này rất khó, phần cuối chỉ có một người làm đúng — là Lục Thiêm Thiêm. Em không thể nhớ sai.”
 Cậu dừng lại, nhìn thầy nghi hoặc:
 “Chẳng lẽ Lục Thiêm Thiêm không phải học sinh lớp thầy sao?”

 

Thông tin này quá đột ngột, não thầy chủ nhiệm quay mãi cũng không hiểu nổi vì sao tôi lại dính đến bài thi ấy.
 Nghe câu hỏi, ông theo phản xạ đáp:
 “Đương nhiên là học sinh lớp tôi rồi!”
 “Vậy cô ấy đâu?”
 Thầy quay đầu nhìn tôi, môi mấp máy.

 

Tôi từ phía sau vỗ vai Tạ Tương Lê:
 “Này, tìm tôi à?”
 Cậu ta hơi khựng lại, nhìn tôi từ đầu đến chân:
 “Cậu là Lục Thiêm Thiêm?”
 “Ừ.”
 “Vậy sao đứng ngoài này?”
 Tôi cười nhạt:
 “Phạt đứng đấy, không thấy à?”
 “…”

 

 

13
 Tôi và Tạ Tương Lê ngồi xổm ở góc tường ngoài lớp, tôi giảng cho cậu ta nghe cách giải câu hỏi kia.
 Mặc cho thầy chủ nhiệm gọi mãi, mời cậu vào lớp ngồi, Tạ Tương Lê vẫn lạnh mặt từ chối:
 “Không cần, Lục Thiêm Thiêm ngồi được thì tôi cũng ngồi được.”
 Thầy tức đến đỏ bừng cả mặt, như gan sắp nổ tung.

 

Sắp hết tiết, tôi giảng xong, Tạ Tương Lê đứng dậy, nói:
 “Sắp tới là kỳ thi liên kết bảy trường, chúng ta có thể cùng bàn về đề.”
 Tôi viết cho cậu số điện thoại. Cậu cẩn thận lưu lại, rồi hỏi tôi với vẻ trầm ngâm:
 “Thầy chủ nhiệm của cậu hình như không ưa cậu lắm?”
 Tôi “à” một tiếng:
 “Rõ vậy sao?”
 Cậu không trả lời, khóe môi khẽ cong:
 “Tôi hiểu rồi.”
 “Hả?”
 “Không có gì, hẹn gặp lại.”

 

Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu Tạ Tương Lê định nói gì.
 Nhưng hai tuần sau, khi tôi nhìn thấy cậu trong hội trường lớn, tôi mới hiểu — hóa ra “hẹn gặp lại” là theo nghĩa này.

 

Bảy trường trọng điểm trong thành phố hằng năm đều tổ chức kỳ thi liên kết, và trước kỳ thi, sẽ có buổi diễn thuyết khích lệ tinh thần dành cho top 100 học sinh của từng trường.
 Năm nay, trường tôi là đơn vị đăng cai.
 Mỗi trường đều phải cử một học sinh tiêu biểu phát biểu.
 Trường Tam Trung chọn người đại diện là Tạ Tương Lê.

 

Còn trường tôi…
 Tôi nhìn vị giáo vụ đầu hói, đang cố vuốt phần tóc hai bên ra giữa, lạnh nhạt nói:
 “Phát biểu đại diện à? Các người đâu có hỏi ý tôi trước.”


 

14
 Ông giáo vụ với mái đầu lưa thưa tránh ánh nhìn, nói quanh co:
 “Dạo này nhiều việc nên quên mất, thông cảm chút. Dù sao cũng chỉ cần em lên chia sẻ kinh nghiệm học thôi, đơn giản mà.”
 Tôi khoanh tay, liếc thấy thầy chủ nhiệm đang lén quan sát ở bên cạnh, trong lòng lập tức hiểu rõ.
 Rõ ràng người được chọn ban đầu là Phương Tư Vũ, nhưng sau vụ bê bối gian lận, họ cần người thay thế, thế là đẩy tôi ra cứu vớt thể diện.

 

Tôi không chớp mắt từ chối:
 “Không đi.”
 Giáo vụ chau mày:
 “Đừng có bướng bỉnh! Chuyện của em, thầy chủ nhiệm đã báo rồi. So với danh dự của trường thì chẳng đáng gì cả. Lần này là cơ hội vinh dự, biết bao người muốn mà không được!”
 “Tôi không biết. Hay thầy để họ đi đi.”
 Ông nghẹn lại, ánh mắt càng khó chịu:
 “Thầy bảo em đi thì em phải đi! Làm rạng danh trường là nghĩa vụ của em, đừng có được voi đòi tiên!”
 Nói xong, ông nhận cuộc gọi rồi vội rời đi, trước khi đi còn trừng tôi một cái — ánh nhìn đó như thể chắc chắn tôi sẽ không dám cãi.

 

Kệ thôi.
 Tôi đi thẳng khỏi hội trường, tìm một góc râm ngồi chơi game.
 Nửa tiếng sau, có một nam sinh chạy đến thở hổn hển:
 “Lục Thiêm Thiêm! Thầy cô tìm cậu khắp nơi rồi, mau quay lại đi!”

 

15
 Để khỏi liên lụy cậu bạn kia bị mắng, tôi lững thững quay lại hội trường.
 Vừa bước vào, giáo vụ và thầy chủ nhiệm đồng thanh quát:
 “Cô đi đâu vậy?”
 Tôi không đáp, định tìm chỗ ngồi, nhưng giáo vụ túm lấy tay tôi:
 “Mau lên, còn năm phút nữa đến lượt học sinh trường ta phát biểu, đi chuẩn bị ngay!”
 Tôi không nhúc nhích.
 Đứng như tượng, tôi ngoáy tai:
 “Thầy nói gì cơ?”
 Giáo vụ hét lớn:
 “Phát biểu đại diện!”
 Tôi cũng cố ý nói to hơn:
 “Phát biểu gì cơ?”
 “Phát–biểu–đại–diện!”
 Tôi nghiêng đầu:
 “Đại diện cái gì cơ?”
 “…”
 Đến kẻ chậm hiểu nhất cũng nhận ra tôi đang cố tình chọc, ông ta nghiến răng:
 “Lục Thiêm Thiêm, cô đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
 Tôi nghiêm mặt, đáp đầy chính nghĩa:
 “Thầy ơi, trong trường cấm uống rượu mà.”
 Ông ta hít sâu:
 “Cô muốn thế nào mới chịu lên sân khấu?!”
 Tôi mím môi, nhìn ông và thầy chủ nhiệm đang xanh mét mặt.
 Một lúc sau, ông nghiến răng:
 “Suất tuyển thẳng còn chưa duyệt, vẫn có thể bàn lại. Chỉ cần cô nghe lời, tôi sẽ giúp cô xin cho bằng được.”
 Thầy chủ nhiệm nhìn tôi bằng ánh mắt ban phát:
 “Giờ cô hài lòng rồi chứ? Có thể ra hậu đài chuẩn bị được chưa?!”
 Tôi mỉm cười, bình thản rút điện thoại ra mở Vương Giả Vinh Diệu:
 “Tôi chọn Tiểu Kiều nhé.”
 “…”


 

16
 Giáo vụ không nhịn nổi nữa, lao tới giật điện thoại.
 Không giật được.
 Ông ta giận đến đỏ mặt, chỉ thẳng vào tôi:
 “Lục Thiêm Thiêm, cô đừng có được voi đòi tiên! Là học sinh mà dám cãi thầy, cả ngày cười cợt, coi thường kỷ luật, có tin tôi lập hai biên bản cho cô, đuổi học luôn không?!”
 Tiếng quát khiến mấy học sinh gần đó ngoái lại, không khí trở nên căng thẳng.

 

Tôi lặng lẽ cất điện thoại, như thể nhượng bộ:
 “Thầy chắc chắn muốn tôi phát biểu?”
 “Chắc chắn!”
 “Được thôi.” Tôi vỗ tay, vừa bước lên bục vừa nói:
 “Vậy tôi nhất định sẽ cảm ơn nhà trường thật đàng hoàng. Cảm ơn vì đã để suất tuyển thẳng vốn thuộc về tôi chạy một vòng rồi mới ‘ban phát’ lại. Tôi cũng sẽ khen luôn học sinh trường ta đã khiến Sở Giáo dục phải đích thân đến điểm danh hôm ấy.”
 “…”

 

Vừa đi được hai bước, tôi lại bị kéo giật lại.
 Ánh mắt họ lạnh tanh, giọng đe dọa:
 “Lục Thiêm Thiêm, cô giỏi lắm.”
 Tôi cười khiêm tốn:
 “Sao dám so với các thầy được.”

 

Không thèm nói thêm, họ quay sang trao đổi gì đó với ban giám hiệu. Kết quả — phần phát biểu của trường tôi bị dời xuống cuối cùng.
 Phải biết, từ trước đến nay Nhất Trung luôn là trường mở màn.


 

17
 Buổi tọa đàm kết thúc, tôi được hiệu trưởng mời vào phòng uống trà.
 Trong căn phòng mát lạnh, ông hiệu trưởng đầu trọc cười hiền:
 “Ngồi đi.”
 Tôi không ngồi, nói thẳng:
 “Hiệu trưởng, thầy gọi tôi vì chuyện ở hội trường phải không?”
 “Phải, mà cũng không hẳn.” Ông ta cười nửa miệng. “Về suất tuyển thẳng, đúng là trường có lỗi với em. Nhưng em làm vậy là quá lắm rồi. Là học sinh mà đối đầu với trường, đâu phải người thông minh nên làm.”

 

Câu này chỉ dọa được con nít.
 Ba tôi là sếp của sếp ông ta. Tôi lớn lên dưới sự “huấn luyện” ấy, da mặt đã luyện thành thép.

 

Thấy tôi chẳng động lòng, ngược lại còn tỏ vẻ chán, ánh mắt ông ta tối lại, cuối cùng cũng nói thật:
 “Nói cho công bằng, chuyện cũ coi như hòa. Chỉ cần em giành hạng nhất trong kỳ thi bảy trường sắp tới, mang vinh dự về cho trường, suất tuyển thẳng chắc chắn là của em.”
 Tôi khẽ “ồ”:
 “Nếu tôi không đứng nhất thì sao?”
 Hiệu trưởng cười:
 “Thầy tin năng lực của em, ngay cả Tạ Tương Lê còn không hơn được em. Nếu chẳng may em thi kém, nhà trường sẽ cân nhắc toàn diện. Cứ yên tâm thi cho tốt.”

 

Vừa dọa vừa dụ, cuối cùng lại vuốt ve vài câu dễ nghe.
 Tôi vỗ tay:
 “Thi à, tôi nhất định thi thật tốt.”

 

Hiệu trưởng rất hài lòng, đích thân tiễn tôi ra cửa.
 Chiều gần tan học, tôi lại quay lại văn phòng.
 Ông ta cười:
 “Sao thế? Gặp khó khăn à?”
 Tôi cúi người, nhặt một cây bút dưới bàn làm việc:
 “Em lỡ làm rơi.”
 Ông tiễn tôi ra, vẫn cười hòa nhã:
 “Lần sau chú ý hơn nhé.”

 

 

18
 Kỳ thi liên kết bảy trường là sự kiện lớn của cả thành phố.
 Không chỉ là cuộc so tài giữa học sinh, mà còn là trận chiến ngầm giữa các trường.
 Tôi được xếp thi ở trường Ngũ Trung.

 

Dù thí sinh bị xáo trộn, nhưng gương mặt của nhóm học sinh giỏi thì giáo viên nào cũng biết.
 Thế nên, vừa bước vào phòng, tôi đã nhận được ánh mắt thân thiện của giám thị.

 

Theo quy định, học sinh có thể nộp bài trước nửa giờ.
 Khi mọi người còn đang cắm cúi viết, tôi mỉm cười giơ tay lên.
 Ánh mắt giám thị lập tức lộ vẻ ngạc nhiên xen khâm phục, khẽ hỏi:
 “Không kiểm tra lại lần nữa sao?”
 Tôi lắc đầu.
 Ông ta càng cảm động, lẩm bẩm:
 “Không hổ là học sinh số một Nhất Trung — tự tin, điềm tĩnh, quyết đoán…”

 

Ông tiến đến xem bài, nụ cười trên môi đông cứng chỉ trong một giây.
 “Hả?”
 Giấy trắng?!
 Tôi nộp toàn bộ sáu môn — trắng tinh.

 

Hành động ấy khiến tổ giám thị sững sờ.

 

Hai ngày sau, kết quả thi công bố, tôi làm cả trường Nhất Trung chấn động.
 Bảng xếp hạng top 100 bị lật đi lật lại:
 “Cái quái gì, Lục Thiêm Thiêm đâu rồi?!”

 

Trong khi đó, cậu học sinh vốn luôn đứng bét lớp, nhìn thứ hạng của mình mà ngơ ngác:
 “Tôi chỉ khoanh bừa được sáu điểm thôi mà sao vẫn là áp chót? Thế ai còn tệ hơn tôi được chứ?”

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...