Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ngày Tôi Và Bùi Tịch Đính Hôn
4
Giọng tôi vang vọng trong phòng livestream, từng chữ đều mang theo sự quyết tuyệt đến mức ngọc đá đều tan.
Bình luận trong livestream nổ tung ngay lập tức:
“Vãi! Con này điên à? Mắng thẳng mặt người định nhảy lầu như vậy?”
“Tuy thằng kia đạo đức trói buộc là sai… nhưng con này mồm độc quá, không sợ kích thích hắn nhảy xuống à? Cả đời sống trong áy náy luôn.”
“Xong, lần này kích thích thật rồi, chắc chắn nhảy, con đàn bà này lòng dạ độc ác thật.”
“Sao nó lại nhẫn tâm thế? Chẳng lẽ không có chút thương xót nào sao? Thằng đàn ông yêu nó như vậy, nếu là tôi, tôi đã khóc mà đồng ý quay lại rồi.”
“Cảm giác hai đứa này đều có vấn đề… khóa chặt lại đi, đừng hại người khác nữa…”
Hy vọng trên mặt Phí Tịch lập tức đông cứng lại, ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng, như bị rút sạch cả linh hồn.
“Nhiễm Nhiễm… em… ghét anh đến vậy sao?”
Hắn lẩm bẩm, thân thể lại trượt ra ngoài thêm nửa tấc.
“Đúng, tôi ghét anh, ghét cái loại điên cuồng lấy mạng làm vũ khí như anh.”
Tôi nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt không một tia ấm áp.
“Muốn nhảy thì nhảy ngay đi, đừng lèo nhèo như đàn bà, nhảy xuống, xong chuyện, tôi cảm ơn cả nhà anh.”
Hét xong câu cuối cùng, tôi không nhìn cái gương mặt ghê tởm kia nữa—thứ gương mặt viết đầy “tất cả là lỗi của em ép anh”.
Tôi cúp ngay cuộc gọi, thoát khỏi cái pháp trường đạo đức nghẹt thở ấy.
Màn hình tắt, trong phòng chỉ còn lại hơi thở gấp gáp và nhịp tim như trống dồn của tôi.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, cơ thể không kiềm được run rẩy.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tạt mạnh lên mặt, cố dập tắt cái lạnh thấu xương, cơn giận và nỗi sợ đang ăn sâu vào tận tủy.
Ngày hôm sau, tiêu đề tin tức địa phương bật ra:
“Vì tình mà khổ! Công tử nhà họ Phí đêm qua suýt nhảy lầu, lính cứu hỏa kịp thời giải cứu! May mắn không nguy hiểm tính mạng.”
Bốn chữ “không nguy hiểm tính mạng” như một cọng rơm cứu mạng, khiến tôi gần như ngồi sụp xuống đất.
May quá… may mà chưa chết.
Nếu không, cho dù tôi có hận, có mắng thế nào đi nữa, trong những đêm mất ngủ, cái bóng “nhỡ như” đó chắc sẽ quấn lấy tôi cả đời.
Khiến tôi ăn không ngon, ngủ không yên.
“Quả nhiên… là thanh mai trúc mã…”
Tôi nhìn mình trong gương, nặn ra một nụ cười lạnh còn khó coi hơn cả khóc.
“Tất cả… đều bị thần kinh, mà còn bệnh nặng.”
Lần này, tôi chặn hết mọi cách liên lạc có thể tìm đến tôi.
Hộp thư đặt lọc từ khóa, thậm chí còn nghĩ tới chuyện chuyển nhà.
Tôi tưởng sự tuyệt tình của mình đã khiến Bùi Tịch hiểu ra quyết tâm của tôi.
Nhưng tôi đánh giá thấp sự cố chấp của hắn.
Hay phải nói rằng, hắn đã bị cái gọi là “tình yêu”…
Hoặc chính xác hơn là lòng chiếm hữu và sự không cam lòng, thiêu rụi hoàn toàn lý trí.
Ba tháng sau, một buổi chiều cuối tuần âm u.
Tôi vừa từ siêu thị về, xách túi đồ nặng bước tới cửa khu chung cư.
Một bóng người quen thuộc đến rợn người, như ma quỷ từ trong bóng tối bên cạnh ló ra.
Là Bùi Tịch.
Hắn gầy trơ xương, hốc mắt sâu hoắm, râu ria lởm chởm.
Bộ đồ đắt tiền nhăn nhúm khoác trên người, nhưng ánh mắt lại sáng đến đáng sợ.
Nhìn chằm chằm vào tôi, trong đó cuộn trào một sự cố chấp gần như điên loạn và tuyệt vọng bất chấp tất cả.
“Nhiễm Nhiễm … cuối cùng anh cũng tìm được em.”
Nỗi sợ khổng lồ lập tức bóp nghẹt lấy tôi, túi đồ “bốp” một tiếng rơi xuống đất, trái cây lăn lóc khắp nơi.
“Bùi Tịch, sao anh tìm được đến đây? Anh muốn làm gì?”
Tôi quát lên, theo phản xạ lùi lại, tay thò vào túi tìm điện thoại để báo cảnh sát.
“Đừng sợ, Nhiễm Nhiễm, anh sẽ không làm hại em. Anh sai rồi, anh không nên ép em, nhưng anh thật sự yêu em, anh không biết phải dùng cách nào để níu giữ em.”
Hắn vội bước lên một bước, “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi.
“Nhiễm Nhiễm, đừng báo cảnh sát, anh xin em… nghe anh nói hết đã.”
Hắn ngẩng đầu, đôi mắt từng chứa đầy kiêu ngạo giờ tràn ngập nước mắt:
“Anh biết anh sai rồi, sai thậm tệ, anh khốn nạn, anh đáng chết. Anh không nên để Ôn Ý trói buộc, không nên hết lần này đến lần khác khiến em thất vọng, làm em đau lòng.”
“Anh yêu em, Nhiễm Nhiễm … yêu thật sự, yêu đến tận xương tủy.”
Hắn quỳ tiến lên một chút, nắm lấy ống quần tôi.
“Ba tháng qua, mỗi ngày anh như sống trong địa ngục. Không có tin tức của em, không thấy được mặt em, không nghe thấy giọng em… anh sắp phát điên.”
“Anh đã thử quên em, thử bắt đầu lại, nhưng anh không làm được. Nhắm mắt lại là em, mở mắt ra vẫn là em. Em như một dấu ấn khắc vào tận linh hồn anh.”
Hắn đấm mạnh vào ngực mình, phát ra tiếng “thình thịch” trầm đục.
“Nhiễm Nhiễm, nhìn anh đi…”
“Anh không cần gì nữa. Công ty? Kệ nó. Nhà họ Bùi? Anh bỏ.”
“Ôn Ý? Anh đã nói rõ ràng với cô ta rồi. Anh chỉ cần em.”
“Chỉ cần em chịu quay lại, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, đến một nơi không ai biết chúng ta, chỉ có hai người.”
“Bắt đầu lại! Được không? Anh sẽ lấy mạng mình để bù đắp cho em, lấy cả phần đời còn lại để đối xử tốt với em, chỉ tốt với mình em.”
Hắn quỳ ở đó, nước mắt nước mũi giàn giụa, tư thế thấp hèn đến mức như tan biến trong cát bụi.
Kể lại những mảnh ký ức ấm áp mà chúng tôi từng có, từng thật sự tồn tại.
Lúc mới gặp, anh vụng về theo đuổi, ở đại học thì lén đặt cho tôi ly trà sữa.
Sau khi tốt nghiệp, anh vượt ngàn dặm tìm đến – sự kiên trì ấy…
Những tình cảm từng chân thật tồn tại, nay bị cơn điên cuồng che lấp, tỏa ra như sương độc.
Nói là không xúc động – là giả.
Ngực như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp chặt, cơn đau chua xót lan nhanh ra khắp người.
Nhìn anh lúc này – thấp hèn, đau đớn, cùng những ký ức nhuốm màu ảo tưởng bị moi ra.
Một cảm xúc phức tạp khó tả trào dâng.
Là thương hại? Là bi ai?
Hay… là chút rung động yếu ớt thuộc về quá khứ, từng bị chôn vùi quá lâu đến mức gần như quên lãng?
Cơ thể tôi căng cứng, môi khẽ hé, câu “Cút đi” lạnh lùng mắc nghẹn ở cổ họng, mãi chưa thốt ra được.
Một tia dao động, như vết nứt trên băng, âm thầm xuất hiện.
Ngay khoảnh khắc đó, khi tâm trí tôi bị khe hở nhỏ bé ấy xé ra—
“Anh Bùi Tịch——”
Một bóng trắng như viên đạn pháo lao ra từ bụi cây bên cạnh.
Là Ôn Ý.
“Anh Bùi Tịch, anh không cần em nữa sao? Vì con tiện nhân này mà ngay cả nhà cũng bỏ? Vậy em sống còn ý nghĩa gì chứ?”
Cô ta gào lên, giọng méo mó vì cơn giận dữ và tuyệt vọng tột cùng.
Trong khoảnh khắc Bùi Tịch kinh hãi ngẩng đầu, và tôi nhận ra cô ta định làm gì—
Ôn Ý đã lao đến trước mặt Bùi Tịch, tay phải vung cao.
Trong tay, một lưỡi dao rọc giấy lóe sáng lạnh lẽo.
“Không, Ôn Ý, dừng lại!” Bùi Tịch hồn bay phách lạc, gào thét muốn bật dậy ngăn cản.
Nhưng quá muộn.
“Xoẹt——”
Ôn Ý dốc hết sức, rạch mạnh lưỡi dao sắc bén lên cổ tay trái mảnh mai của mình.
Động tác dứt khoát, chính xác.
Máu không chảy ra mà phun thành tia!
Đỏ tươi chói mắt, nhuộm đỏ váy trắng, từng giọt rơi tí tách trên nền đất lạnh lẽo.
Thời gian như ngưng đọng.
Sự kinh hãi trên mặ Bùi Tịch và vẻ vội vã muốn ngăn tôi lập tức đông cứng, biến thành đờ đẫn và không thể tin nổi.
Anh há miệng, đôi mắt trợn to như muốn nứt ra.
Nhìn dòng máu tuôn xối xả từ cổ tay Ôn Ý, như thể cả thế giới đang sụp đổ.
Ôn Ý lại như chẳng hề cảm thấy đau đớn.
Cô ta còn hất mạnh cánh tay đang tuôn máu, để thêm nhiều máu bắn xuống đất.
Trên mặt cô ta không có đau khổ, chỉ là thứ cảm giác chiến thắng bệnh hoạn, gần như điên cuồng, cùng sự thỏa mãn méo mó.
Giọng nói vì mất máu và kích động mà run rẩy, yếu ớt:
“Anh Bùi Tịch, anh xem… cô ta đâu có yêu anh. Cô ta đã do dự, cô ta ghét bỏ anh. Chỉ có em… chỉ có em sẵn lòng vì anh đổ máu, vì anh chết. Máu của em, mạng của em… đều là của anh…”
Nói xong, thân thể cô ta lảo đảo, sắc mặt nhanh chóng xám xịt.
Nhưng đôi mắt ấy vẫn gắt gao, tham lam khóa chặt lấy Bùi Tịch, như muốn kéo anh cùng xuống địa ngục.
“Ah——” Bùi Tịch cuối cùng cũng hoàn hồn từ cơn kinh hoàng,
gào lên tiếng thê lương, đầy tuyệt vọng và phẫn nộ.
Anh như con thú bị dồn ép đến phát điên, bật mạnh khỏi mặt đất.
Không lao về phía Ôn Ý, mà như kẻ mất trí,
hai tay bấu chặt mái tóc rối tung, ra sức giật mạnh.
“Ôn Ý, m* nó mày rốt cuộc muốn làm gì? Mày điên rồi à? Có phải muốn ép tao chết trước mặt mày mới vừa lòng? Hả?”
Anh lao tới, thô bạo chộp lấy cổ tay vẫn đang chảy máu của Ôn Ý.
Dùng hết sức ấn chặt phía trên vết thương, cố gắng chặn dòng máu kinh hoàng ấy.
“Tha cho tao… Tao xin mày, Ôn Ý, tha cho tao được không?”
“Mày rốt cuộc muốn thế nào mới chịu tha cho tao? Có phải muốn tao chết ngay trước mặt mày? Hả? Có phải không?”
Ôn Ý bị động tác thô bạo làm đau, khẽ rên, nhưng vẫn yếu ớt mà cố chấp áp sát vào anh.
“Em… em chỉ muốn… ở bên anh… anh Bùi Tịch… đừng bỏ rơi em…”
Máu trong người tôi dường như lạnh hẳn.
Khoảnh khắc dao động ấy đã bị máu phun xối xả và sự điên cuồng xé tan không còn sót.
Chỉ còn lại cái lạnh thấu xương và sự tê liệt như hồn lìa khỏi xác.
Tôi thậm chí không cúi xuống nhặt những thứ rơi vãi trên đất.
Chỉ dùng ngón tay lạnh buốt cứng ngắc bấm gọi cảnh sát.
Rồi, tôi quay lưng.
Không chạy, không hét.
Chỉ như một con rối bị rút hết sức lực.
Từng bước, nặng nề nhưng kiên quyết, tiến về cánh cửa ra vào lạnh lẽo của tòa chung cư.
Cửa cảm ứng lặng lẽ mở, tôi bước vào.
Không ngoảnh đầu nhìn lại đôi “oanh yến khổ mệnh” đang quằn quại, giằng xé, gào thét giữa vũng máu phía sau.