Tạo Hình Tượng Bố Tôi Là Người Mê Con Gái

3



“Con nói ai đấy? Cái nhà này còn chưa đến lượt con hét vào mặt ba!”

 

Tôi rõ ràng chưa hề cãi lời, nhưng ông ta vừa nói xong đã ôm ngực, vẻ mặt đau đớn…

 

7

 

Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi vụt qua vô số cách xử lý.

 

Tôi tận mắt nhìn thấy đôi môi ông ta tím tái, run rẩy vươn tay cầu cứu tôi.

 

“Đưa... đưa ba... đến bệnh viện...”

 

“Cứu ba...”

 

Cuối cùng, tôi vẫn gọi xe cấp cứu.

 

Di chúc còn chưa lập, ông ta chưa thể chết được.

 

Bác sĩ chẩn đoán là nhồi máu cơ tim do làm việc quá sức trong thời gian dài, phải ba tiếng sau mới được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

 

Trương Lam nghe tin thì hớt hải chạy đến:

 

“Bác sĩ, ông ấy sao rồi?”

 

Bác sĩ lắc đầu đầy tiếc nuối: “Bệnh nhân tuổi đã cao, lại thường xuyên trong tình trạng mệt mỏi kéo dài, chức năng tim đã suy yếu nghiêm trọng.”

 

“Sau phẫu thuật chưa chắc có thể cầm cự được bao lâu.”

 

Trương Lam loạng choạng, lập tức gọi điện thoại cho ba đứa con riêng.

 

Còn tôi thì tung tin ra ngoài, nói vị đại gia đứng đầu giới tài chính sắp không qua khỏi.

 

Ba tôi vừa tỉnh lại, đã có một đám phóng viên kéo đến bệnh viện.

 

“Cô Chu, xin hỏi tình hình hiện tại của cha cô thế nào, có thật sự tệ như lời đồn không?”

 

Tôi che mặt, giả vờ nghẹn ngào đến mức không nói nên lời: “Các anh... có gì muốn hỏi thì cứ hỏi ba tôi đi.”

 

Vệ sĩ canh cửa lập tức lùi lại hai bước, phóng viên ào ạt xông vào.

 

“Chủ tịch Chu, bây giờ ông cảm thấy sức khỏe thế nào?”

 

“Sự việc lần này quá đột ngột, ông có lập di chúc chưa?”

 

“Ông chỉ có một cô con gái bảo bối, sau này chắc chắn sẽ để lại toàn bộ tài sản cho cô ấy chứ?”

 

Trương Lam nghe đến câu này thì sốt ruột định lao vào.

 

Bà ta muốn đuổi hết đám phóng viên ra, nhưng lại quên mất, cả đời ba tôi quý nhất là danh tiếng.

 

Huống chi, vào thời khắc sắp lìa đời, sao ông ta có thể để hình tượng hoàn mỹ mà mình gầy dựng cả đời sụp đổ được?

 

Vì thế, ông ta cất giọng khàn khàn:

 

“Tôi sẽ để lại toàn bộ tài sản cho Lê Nguyệt.”

 

Phóng viên đồng loạt ca ngợi ông là người cha tuyệt vời, đến nước này rồi vẫn không sống bê tha, không có nhân tình ngoài luồng.

 

Đạn mờ xì xào:

 

【Hừ, nói miệng thì ai chẳng nói được, chết rồi chia thế nào còn chưa biết.】

 

【Cãi nhau với nữ chính xong mới nhập viện, chắc chắn đang hận nữ chính thấu xương, liệu có cam tâm để lại gia sản cho cô ấy không? Ông ta đâu phải người đơn giản.】

 

Những điều đạn mờ hiểu được, sao tôi không hiểu.

 

Tôi mở cửa bước vào, trợ lý riêng của ba tôi cũng cầm một xấp tài liệu đi theo sau.

 

“Chủ tịch Chu, bản di chúc ngài bảo tôi chuẩn bị đã xong, chỉ cần điểm chỉ là có hiệu lực.”

 

Tôi sợ sắc mặt ông ta thay đổi quá rõ ràng, liền cố tình chắn trước ống kính camera.

 

Quả nhiên, đồng tử ông ta chấn động, môi run rẩy, suýt chửi thề tại chỗ.

 

Trợ lý ông ta đã bị tôi mua chuộc từ lâu rồi.

 

“Chủ tịch Chu yêu con gái thật khiến người ta xúc động, tôi còn thấy cay mắt.”

 

“Có không ít cư dân mạng cảm động lắm, còn muốn đến thăm ngài nữa đấy.”

 

Tôi đang đánh cược, cược rằng ông ta sẽ không để sụp đổ hình tượng ngay lúc cận kề cái chết.

 

Và đúng như tôi đoán, ông ta run run đưa tay điểm chỉ vào bản di chúc.

 

Văn bản lập di chúc chính thức có hiệu lực pháp lý. Trương Lam như người bị rút hết sức lực, ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt đờ đẫn.

 

Cả đời chẳng ngóc đầu lên nổi, vì một người đàn ông mà sinh ba đứa con.

 

Tính toán cả nửa đời người mà rốt cuộc chẳng được gì, bà ta sao có thể cam lòng?

 

 

 

8

 

Lúc tôi lái xe rời khỏi bệnh viện, đúng lúc bắt gặp ba đứa con riêng đang lảo đảo chạy tới.

 

Ai nấy mặt mày lo lắng, nhưng nhìn thế nào cũng không giống lo cho sức khỏe của ba tôi.

 

【Tiểu tam cuối cùng cũng nhận ra công cốc rồi, bắt đầu làm loạn lên.】

 

【Ha ha, bốn người trong phòng bệnh khóc la om sòm, người còn chưa chết đã muốn chiếm phần.】

 

【Đúng là đáng đời, làm tiểu tam thì có ngày nào có kết cục tốt đâu!】

 

【Nhưng tôi thấy lão già kia chắc chắn có chuẩn bị đường lui, ông ta từng để sẵn mẫu máu cơ mà.】

 

Tôi lặng lẽ nhìn đạn mờ, rất nhanh đã thấy chúng bàn tán:

 

【Quả nhiên, lão ta để lại ba căn biệt thự trung tâm thành phố cho tiểu tam, trị giá hàng trăm triệu.】

 

【Còn định lập quỹ tín thác để chuyển tài sản cho ba đứa con riêng! Chỉ cần trong quỹ có đủ 1,2 tỷ USD là có thể rút tiền, quan trọng là tiền trong quỹ không tính là di sản! Quả là cáo già.】

 

Tôi gõ nhẹ tay lên vô lăng, ánh mắt trầm tư.

 

Tín thác à.

 

Về đến nhà, tôi lập tức dùng danh nghĩa của ba để mở một tài khoản tín thác, sau đó để trợ lý chủ động liên hệ chuyển tiền vào tài khoản đó.

 

Thế là tôi không còn bị động nữa.

 

Trước khi chính thức nhận thừa kế, tôi vẫn giữ vững hình tượng của mình.

 

Ngày ba lần đến bệnh viện, nhưng ba tôi chẳng muốn gặp tôi.

 

Mỗi lần thấy tôi xuất hiện, máy đo nhịp tim lại vang lên cảnh báo.

 

Tôi thở dài: “Ba à, con biết mỗi lần gặp con ba đều xúc động. Nhưng con chỉ là muốn ở bên ba thôi.”

 

“Phải rồi, hôm nay con đến là để nói với ba một chuyện… ba có thấy ba đứa con riêng của ba giống chú con không?”

 

Mắt ba tôi lập tức trợn to, thậm chí giật mình ngồi bật dậy giữa cơn bệnh thập tử nhất sinh.

 

Ông ta túm lấy tay tôi hỏi: “Con biết cái gì rồi?”

 

Tôi gạt tay ông ta ra: “Ba, đó là chuyện đời trước của các người, con biết gì được chứ? Chỉ đoán thôi mà.”

 

Tôi đúng là đoán, nhưng ông ta thì đa nghi vô độ.

 

Sau khi tôi rời đi chưa bao lâu, ba tôi đã gọi chú Triệu – người theo ông ta suốt bốn mươi năm – vào phòng bệnh.

 

Không rõ ông ta điều tra ra điều gì, nhưng ba ngày sau, ông ta đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim.

 

Tôi tổ chức tang lễ cho ông ta thật long trọng.

 

Nhưng không cho ông ta được chôn cùng mẹ tôi.

 

Loại người rác rưởi này, đừng đến quấy rầy sự yên nghỉ của mẹ tôi nữa.

 

Ba tôi cả đời sống phóng túng, yêu tự do, nghĩ chắc cũng chẳng thích bị giam cầm trong một nấm mồ nhỏ hẹp đâu.

 

Vì vậy tôi lặng lẽ rải tro cốt của ông theo gió.

 

Chỉ dựng một nấm mộ gió, nói dối rằng đó là nơi yên nghỉ của ông ta.

 

Người chết rồi, nợ cũng hết.

 

Tiếp theo, đến lượt nhà tiểu tam.

 

 

 

9

 

Có di chúc trong tay, tôi lập tức tiếp quản vị trí chủ tịch hội đồng quản trị thay ba.

 

Trương Lam sống lén lút với ba tôi bao nhiêu năm, không chỉ mình bà ta vơ vét được, cả họ hàng bà ta cũng theo đó mà đổi đời.

 

Tôi sa thải toàn bộ tám người thân trong gia đình bà ta, yêu cầu truy thu toàn bộ khoản lợi ích riêng mà họ đã lợi dụng chức quyền để kiếm chác.

 

Không có bản lĩnh nhưng lá gan lại cực lớn, hơn mười năm cộng lại cũng ăn được hơn trăm triệu.

 

Trương Lam nghe tin liền đá văng cửa văn phòng tôi mà xông vào, mắng như tát nước:

 

“Chu Lê Nguyệt, ba cô chết rồi là không ai quản cô nữa phải không? Cô lấy gì mà đuổi người nhà tôi!?”

 

Tôi bật cười: “Nhầm rồi, tôi không chỉ đuổi người nhà bà, mà còn muốn đuổi cả bà.”

 

Trương Lam sững người:

 

“Tôi mới vào công ty bao lâu, có lý do gì để đuổi tôi? Tôi chưa từng phạm sai lầm gì cả!”

 

Bà ta đúng là chưa làm gì sai trong công ty, nhưng không có nghĩa là tôi không có bằng chứng.

 

Tôi nhắc đến ba căn biệt thự trung tâm thành phố:

 

“Dù nhà tôi có đãi ngộ tốt tới đâu thì mức lương cũng không đủ để bà mua hẳn ba căn biệt thự đâu nhỉ?”

 

Trương Lam chết sững: “Cô dám điều tra tôi!?”

 

Tôi nhún vai: “Sao lại không dám? Tôi đã tra ra rồi, ba căn biệt thự đó đều do ba tôi mua cho bà. Tiểu tam không được pháp luật bảo vệ, tôi đã nhờ luật sư khởi kiện đòi lại rồi.”

 

Bà ta giận đến mức nhảy dựng, nhưng lại lo chuyện này ảnh hưởng đến quyền rút tiền từ quỹ tín thác của ba đứa con, nên không dám gây lớn.

 

Tôi tiếp tục:

 

“Người nhà bà nợ công ty 130 triệu, phải trả ngay, không thì đi tù.”

 

“À, con trai bà sau khi tốt nghiệp cấp ba chẳng vào được trường gì ra hồn, đang học đại học tư thục, học phí một năm 300 nghìn, hình như cũng là tiền của nhà tôi – khoản này cũng phải trả.”

 

Trương Lam giận run người: “Cô lấy gì nói đó là tiền của cô?!”

 

“Tôi có chứng cứ, cần không tôi gửi ngay cho.”

 

Tôi chưa bao giờ đánh trận không chuẩn bị, chuyện tiền nong giữa bà ta và ba tôi, tôi đã điều tra kỹ càng.

 

Làm tiểu tam, chỉ có thể nuốt giận mà chịu.

 

Lúc này, chú tôi lại đạp cửa xông vào văn phòng, gào lên:

 

“Chu Lê Nguyệt, cô làm quá rồi đó! Cô chẳng có chút lòng bao dung nào! Ba cô chết rồi, cô còn muốn đuổi cùng giết tận mấy mẹ con họ sao!?”

 

“Biết rõ họ là em ruột của cô, thì nên chia tài sản công bằng, thay ba cô chăm sóc họ!”

 

Tôi nhìn ông ta thong thả, nghi ngờ trong lòng càng lúc càng sâu.

 

Bèn nói thẳng:

 

“Nếu chú rộng lượng thế thì chú nuôi họ đi? Dù gì họ cũng có quan hệ huyết thống với chú mà.”

 

“Cô... Cô đúng là không biết điều!”

 

Mấy người đó liên tục đập cửa bỏ đi, còn đạn mờ thì nhắc nhở:

 

【Bọn họ đang chuẩn bị rút tiền trong quỹ tín thác!】

 

Tôi khẽ cười.

 

Nhưng tiền trong quỹ tín thác đã sớm bị tôi chuyển hết rồi.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...