Thay Thế Chiếc Roi Da Vui Vẻ Của Chồng Tôi Thanh Loại Có Gai

1



 

1
 Chồng vội đi làm, để quên cặp công văn ở nhà.
 Tôi vừa nhấc lên định chạy theo ra cửa thì nghe trong cặp phát ra tiếng kim loại va chạm.
 Tôi ngạc nhiên vô cùng.
 Cưới nhau được năm năm, cặp tài liệu của anh chưa bao giờ có gì ngoài giấy tờ, sổ tay và thẻ ngân hàng, ngay cả cái khăn giấy thừa cũng không để vào.
 Sao lại có âm thanh lạ lẫm và không quen ấy được?
 Do dự vài giây, tôi vẫn phớt lờ lệnh cấm của chồng, mở khóa kéo cái cặp.


 Một cây roi da màu đen hiện ra trước mắt tôi.
 Trên cán kim loại màu bạc còn khắc một dòng logo.
 Tôi vừa định nhìn kỹ thì nghe tiếng khóa cửa có động tĩnh.
 Tôi theo phản xạ đóng khóa kéo lại.
 Chồng vội vã quay về, thấy cặp trên tay tôi thì chộp lấy, lo lắng nói: “Trong này có bí mật công ty, đã dặn rồi không được động vào chứ?!”


 Tôi giả vờ như không có gì: “Tôi vừa mới định đem sang cho anh, nghĩ anh chưa đi xa nên tiện đường gửi hộ thôi.”
 Anh thở phào, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Lần sau đừng tái phạm!”
 Sau khi anh đi, tôi dựa vào ký ức search logo đó trên Taobao.
 Không ngờ lại hiện ra một cửa hàng... đồ chơi tì/nh d/ục!
 Nhìn cây roi y hệt, trên đó có chữ “dành cho S.M” làm mắt tôi như bị châm!

 

2
 Tôi chắc chắn mình không có sở thích như vậy.
 Chồng cũng chưa từng yêu cầu chuyện tương tự.
 Vậy cây roi đó để dùng cho ai?


 Mang câu hỏi đó, tôi đợi đến tận 11 giờ đêm chồng mới về.
 Thấy tôi đợi ở phòng khách, chồng không mảy may cảm động mà tỏ vẻ không vui: “Tôi đã nói bận tăng ca mà, em tự đi ngủ đi.”
 Tôi nhẹ nhàng tiến đến ôm anh, thản nhiên hỏi: “Dạo này anh đi sớm về muộn hoài, công ty có bận lắm không?”
 Anh lảng tránh: “Ừ, nhận một dự án lớn.”
 Tôi vòng tay lên cổ anh, hơi trách móc: “Sự nghiệp và gia đình phải cân bằng chứ, thử tính xem bao lâu rồi chúng ta không gần gũi vợ chồng?”


 Bị chạm vào, anh co cứng người rồi khó chịu xô tay tôi ra: “Ban ngày mệt quá, không có tâm trạng.”
 Phản ứng lạnh lùng ấy khiến tim tôi chìm sâu hơn.
 Hơn nữa khi tôi đến gần anh thấy ở cổ anh có vết đỏ giống dấu hôn, còn thoảng mùi nước hoa lạ!
 Chẳng lẽ anh thực sự phản bội tôi?
 Tôi bối rối như rối bời.
 Tôi muốn lén lấy điện thoại anh để tìm manh mối, nhưng anh tắm còn mang theo điện thoại vào phòng tắm, phòng thủ kín mít.
 Tôi áp tai vào cánh cửa phòng tắm bị khóa, mơ hồ vẫn nghe anh nói chuyện điện thoại trong đó.
 Nhưng vì tiếng nước chảy ầm ầm nên nghe không rõ nội dung.
 Nhưng điều đó chứng tỏ anh coi phòng tắm như nơi an toàn.
 Vậy thì dễ rồi!

 

3
 Tôi lấy điện thoại, mở đặt giao hàng cùng thành phố, vội đặt một chiếc camera siêu nhỏ.
 Đêm hôm sau, chồng về rất khuya, thấy tôi đã ngủ say nên thoải mái cầm điện thoại vào phòng tắm.
 Nghe tiếng khóa cửa bị chốt, tôi mở mắt ngay, đeo tai nghe, bật app giám sát.
 “Chủ nhân, người trên người ngứa quá, muốn chủ nhân dùng roi quất hu hu~”
 Hình ảnh mở đầu làm tôi sững người!
 Trên màn hình thấy chồng đang vặn mình tr/ần tru/ồng, bẻ giọng, thở hổn hển!
 Tôi lập tức choáng váng!
 Không thể tin người có bộ dạng ghê tởm ấy lại chính là người chồng thường ngày nghiêm túc ít nói của mình!


 “Tên chó đĩ!” người phụ nữ trong video không nhìn rõ mặt nhưng giọng có vẻ quen.
 Cô ta cười khúc khích phẩy miệng: “Ngứa da sao không để vợ mày đá/nh vài phát? Cô ấy đang nằm ngoài kia mà.”
 Chồng khinh miệt nhếch miệng: “Cô ấy hơn một trăm hai mươi cân, như con lợn! Cưỡi lên còn không vỡ lưng tôi à?”
 “Tôi về nhà thấy cô ấy là thấy chán, chỉ cần cô ấy chạm vào tôi thôi tôi muốn gột đi lớp da ngoài cùng!”
 “Giá mà cái nằm trên giường nhà tôi là em thì tốt biết mấy.” Chồng thở dài rồi chợt sáng mắt.


 “Không được, cuối tuần tôi sẽ đuổi cô ấy về nhà mẹ, em qua nhà chơi nhé?”
 Anh càng nghĩ càng phấn khích, nài nỉ người đàn bà đó.
 “Lúc đấy chúng ta sẽ làm ngay dưới ảnh cưới tôi và vợ, liệu có kích thích chéc người không!”
 “Hơn nữa nhà tôi cách âm hơn khách sạn, có thể chơi thêm mấy trò!”
 “Ôi,” người phụ nữ thẹn thùng gật đầu: “Anh nói tôi thấy cả người nóng lên~ Tôi thực sự sẽ đi đó~”
 “Nhưng em phải sắp xếp cho vợ anh, đừng để cô ấy bắt gặp!”
 Chồng đấm ngực cam đoan: “Yên tâm! Cô ấy từ lâu đã muốn về nhà mẹ, nhưng tôi không cho tiền về!”
 “Để mai tôi cho cô ấy một nghìn tệ, cho phép cô ấy dẫn con về sống hai ngày, cô ấy nhất định sẽ vội vã cuốn đi!”

 

4
 Từng lời chồng nói như từng nhát dao đâm thẳng vào tim tôi!
 Tôi sau sinh vẫn chưa lấy lại dáng, vậy mà anh dám sỉ nhục tôi là “con heo”?
 Tôi hiểu cho anh, giai đoạn khởi nghiệp chi tiêu lớn, cố gắng tiết kiệm từng đồng, vậy mà không ngờ đó lại là chiêu anh dùng để kiểm soát tôi?
 Tôi giận đến run cả người!


 Hai người họ vẫn trơ trẽn bàn tán xem trò nào “kích thích” hơn.
 Chồng đầy háo hức: “Đến lúc đó chủ nhân có thể dùng roi và sáp nến, dày vò tôi thật mạnh!”
 Người đàn bà kia che miệng cười: “Sao tôi nỡ, lỡ đánh đau anh thì sao?”
 Chồng cười hề hề: “Tôi thích cảm giác đau mà sướng! Chủ nhân đừng nương tay với tôi nhé!”
 “Tôi sẽ tha hồ mà rên rỉ, chẳng cần lo bị hàng xóm nghe thấy nữa!”
 ……
 Tôi cố kìm nén cơn buồn nôn, mở ứng dụng Taobao, tìm một cây roi da có móc ngược.
 Những cái móc đó khi đứng yên thì khép lại, không ai nhận ra điểm lạ.
 Nhưng chỉ cần vung lên, những chiếc móc sẽ bật ra, mà hình dáng lại rất giống loại kia!
 Tôi đồng thời đặt thêm vài món khác, trả thêm phí vận chuyển để cửa hàng giao gấp trong ngày.
 Đã thích kích thích đến thế, thì tôi sẽ cho họ biết thế nào là “kích thích” thật sự!

 

5
 Lúc ăn sáng, tôi chủ động ra tay trước, đề nghị muốn đưa con về nhà ngoại thăm bố mẹ.
 Trong mắt chồng lóe lên một tia vui sướng, nhưng ngoài mặt lại giả vờ bình thản: “Không lễ tết gì, sao tự dưng lại muốn về?”
 Tôi tỏ ra dịu dàng, biết điều: “Nếu anh không vui thì thôi vậy.”
 Anh lập tức luống cuống: “Đừng đừng đừng, em cũng cả năm rồi chưa về, bố mẹ chắc nhớ cháu lắm, cứ về đi, coi như báo hiếu.”
 Tôi chìa tay ra: “Thế anh chuyển cho em ít tiền nhé, tháng này tiền sinh hoạt em tiêu gần hết rồi.”


 Anh vui chưa từng thấy, rút điện thoại ra chuyển ngay hai ngàn tệ.
 Tôi hơi do dự: “Tiền xe khứ hồi đã hơn một ngàn, còn phải mua ít quà cho bố mẹ, hai ngàn sao đủ?”
 Thừa lúc anh đang háo hức muốn đuổi tôi đi, tôi phải tranh thủ mà đòi thêm chút vốn.
 Chồng nhíu mày: “Công ty mấy chục con người trông vào tôi, chi tiêu mỗi tháng đâu có nhỏ, em không thể tiết kiệm hơn à?”
 Tôi cúi đầu, tỏ vẻ buồn: “Vậy thôi, em không về nữa, anh giữ lại mà dùng.”
 Tôi giả vờ định trả lại tiền.
 Anh vội ngăn: “Năm ngàn chắc đủ rồi chứ?”
 Vừa nói vừa chuyển thêm ba ngàn.
 Tôi vẫn giữ vẻ bình thản: “Em lấy chồng xa, hiếm khi về, lẽ ra phải biếu bố mẹ ít tiền chứ, không lẽ chỉ mang mấy món quà lặt vặt?”


 Chồng vốn keo kiệt, từ ngày mở công ty lại càng tính toán chi li.
 Nhưng lần này để đưa được tình nhân về nhà, anh cắn răng chuyển thêm năm ngàn nữa.
 “Thật sự không còn đồng nào! Doanh thu tháng này chưa về tài khoản!”
 Tôi biết điểm dừng, mỉm cười trong lòng.
 Mười ngàn không nhiều, nhưng cũng đủ cho tôi và con sống vài tháng.
 Muốn diễn, thì phải diễn cho trọn vai.
 Tôi đặt vé xe khách tối thứ Sáu ngay trước mặt anh, rồi bắt đầu thu dọn hành lý một cách tự nhiên.
 Chồng vui mừng thấy rõ, chắc chắn đang mong chờ cuối tuần sắp tới lắm đây.

 

6
 Tôi đùa: “Anh vui thế này là sao? Em tưởng anh sẽ tiếc khi mẹ con em đi chứ.”
 Anh vội nén nụ cười: “Anh tất nhiên là tiếc chứ, nhưng nghĩ em được về đoàn tụ với bố mẹ, anh mừng thay cho em thôi!”
 “Trước đây là anh sơ suất, sau này anh sẽ để em về thăm nhà thường xuyên hơn!”


 Ha.
 Tôi lạnh lùng cười trong lòng.
 Chắc anh vẫn còn mơ tưởng chuyện được rước ả đàn bà kia về nhà hú hí đây!
 Không biết sau “một buổi hẹn hò khó quên”, anh còn dám nhắc lại mấy trò dơ bẩn đó nữa không!


 Thoắt cái, đã đến chiều thứ Sáu.
 Đón con ở trường mầm non xong, chồng chủ động đề nghị đưa hai mẹ con ra bến xe.
 Tôi biết, anh không phải lo tôi vất vả, mà chỉ muốn chắc chắn tôi thật sự rời khỏi nhà.
 Mấy ngày nay tôi chẳng để lộ chút sơ hở nào, thậm chí còn giả vờ vui mừng khi sắp được về thăm bố mẹ.
 Như thế mới khiến anh hoàn toàn không nghi ngờ.
 Để tránh chọc giận tôi hay khiến tôi đổi ý, mấy hôm nay anh ngoan ngoãn bất thường, tan làm là về thẳng nhà.
 Điều đó giúp tôi dễ dàng thay thế món “đồ chơi” của anh mà không sợ bị phát hiện sớm.
 Xe vừa dừng, cửa vừa đóng, anh lập tức nhấn ga, lao đi như bay.
 Có thể tưởng tượng được anh đang nôn nóng đến mức nào.
 Nhưng anh không biết, trong nhà tôi đã gắn sẵn bốn chiếc camera siêu nhỏ!
 Tôi muốn xem xem, người đàn ông giả nhân giả nghĩa ấy, sau lưng tôi còn có thể bẩn thỉu đến đâu!

 

7
 Tôi hủy vé xe khách, đưa con gái bắt taxi về một khách sạn gần nhà và đặt một phòng.
 Sau khi dỗ con ngủ yên, tôi đeo tai nghe, mở ứng dụng giám sát.
 Mãi đến hơn chín giờ, hình ảnh trong phòng khách mới có động tĩnh.
 Chồng tôi cùng một người phụ nữ tóc xoăn, thân hình quyến rũ, ôm nhau bước vào cửa.
 “Vẫn là chủ nhân có gu, nhà hàng hôm nay thật tuyệt!”
 “Không giống con vợ nhà quê của tôi, ra ngoài chỉ biết đi KFC!”


 Xem ra bọn họ vừa đi hẹn hò về.
 Chồng tôi ra sức hạ thấp tôi trước mặt người tình, như thể không biết rằng chỉ khi con gái mè nheo đòi ăn gà rán, tôi mới nỡ dẫn con đến KFC một lần.
 Bình thường tôi toàn tự đi chợ nấu cơm, với số tiền sinh hoạt ít ỏi ấy, tôi còn có thể có “gu thưởng thức” gì chứ?
 “Có vẻ vợ anh là người thực tế nhỉ.” Người phụ nữ tóc xoăn giọng mỉa mai.
 Cô ta quay lưng về phía camera, nên tôi vẫn chưa nhìn rõ mặt.


 Chồng nhếch môi: “Loại đàn bà như thế chỉ đáng làm osin thôi, đàn ông muốn nâng niu trong lòng bàn tay phải là loại yêu tinh như em~”
 Nói rồi, hai người ôm chặt lấy nhau, hôn ngấu nghiến.
 Vừa hôn vừa di chuyển dần vào phòng ngủ, quần áo rơi lả tả đầy sàn.
 Tôi lập tức chuyển sang camera phòng ngủ.
 Khi họ cùng ngã xuống giường, cuối cùng tôi cũng thấy rõ khuôn mặt người phụ nữ ấy.
 Thì ra là cô ta!

 

 

Chương tiếp
Loading...