Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thay Thế Chiếc Roi Da Vui Vẻ Của Chồng Tôi Thanh Loại Có Gai
3
14
Hồi anh mở công ty, rõ ràng tôi cũng góp một phần!
Tiền tích góp bao năm đi làm, tôi đổ hết vào đó, nếu không thì giờ tôi đâu phải ngửa tay xin tiền đi chợ.
Những đơn hàng đầu tiên cũng là tôi đi tìm về cho anh.
Thế mà khi công ty đứng vững, anh liền “qua cầu rút ván”, ngon ngọt dụ tôi nghỉ việc về nhà sinh con.
Tôi đúng là ngu, bị những lời ngọt và quan niệm “phụ nữ sinh con là thiên chức” trói buộc.
Anh hứa hẹn “toàn quyền tài chính giao cho em”, tôi lại tin, vui vẻ rút khỏi công ty, chuyên tâm làm mẹ.
Nhưng sau khi con ra đời, anh như biến thành người khác — thu hết thẻ, không chịu thuê người trông con, cha mẹ hai bên lại bận, khiến tôi chẳng thể quay lại làm việc.
Giờ con đã vào mẫu giáo, lại gặp chuyện này — nếu lần này tôi không nắm lấy cơ hội vực dậy bản thân, thì cả đời này coi như uổng phí!
Anh không cho tôi quay lại công ty cũng không sao.
Công ty đâu phải mình anh nói là xong, còn một cổ đông nữa — Cao Tân, nhà đầu tư chính.
Tôi không tin, nếu công ty gặp khủng hoảng mà tôi có thể giúp xoay chuyển tình thế, thì họ Cao lại không đồng ý cho tôi đứng ra điều hành!
Tôi mang đoạn video giám sát đến gặp Tần tổng.
Ông xem xong thì nổi giận đùng đùng, vung tay đập nát gạt tàn trên bàn.
“Con tiện nhân đó! Dám phản bội tôi!”
“Gửi video cho tôi, tôi sẽ cho cô ta ra khỏi nhà tay trắng!”
Tôi gật đầu: “Được. Nhưng tôi cũng có yêu cầu riêng — mong Tần tổng giúp một tay.”
Giao dịch giữa hai “người bị hại” được chốt nhanh gọn.
15
Hôm giới thiệu sản phẩm mới, gần như tất cả đối tác đều có mặt.
Chồng tôi không thể đến, nên phó tổng đứng ra chủ trì.
Nhưng không hiểu sao, video giới thiệu sản phẩm trên màn chiếu lại bị “thay nhầm” — thành cảnh chồng tôi trần truồng, bị cáng ra khỏi nhà!
Trên video còn có phụ đề chú thích chi tiết, sợ người ta không hiểu!
Dù khuôn mặt anh lúc đó sưng đỏ, nhưng vẫn dễ nhận ra — nhân viên quen mặt anh, sao mà không biết.
Phòng hội nghị nổ tung!
Trước đây, đoạn clip chỉ lan trong khu dân cư, vài ngày rồi lắng xuống, chẳng mấy ai ngoài biết.
Nhưng lần này — ngay tại sự kiện công khai, cú nổ truyền thông hoàn hảo!
Ai nấy há hốc miệng, không tin người đàn ông trầm tĩnh, đạo mạo như Giám đốc Trương lại có bộ dạng ấy!
Phó tổng hoảng hốt, vội hô người tắt máy chiếu — nhưng đã quá muộn.
Tần tổng lên tiếng trước: “Tư cách của Giám đốc Trương thật đáng lo! Chúng tôi không muốn hợp tác với loại người này!”
“Giai đoạn hợp tác mới — hủy bỏ!”
Có người mở đầu, những đối tác khác cũng lần lượt đứng dậy rời đi.
Phó tổng quýnh quáng: “Chuyện cá nhân, sao có thể quy cho công ty chứ?!”
Nhưng chẳng ai nghe.
Các đơn hàng bị hủy liên tiếp, công ty chẳng những không có lãi mà còn sắp âm quỹ!
Lúc Cao Tân đang rối như tơ vò, tôi xuất hiện.
16
Nhân lúc tôi không có ở bệnh viện, ả đàn bà đó lại tìm đến chồng tôi.
“Làm sao bây giờ? Lão già đột nhiên nộp đơn ly hôn! Còn khóa hết thẻ của tôi, đuổi tôi ra khỏi nhà!”
“Tôi giờ vừa không có tiền, vừa không có chỗ ở, anh giúp tôi đi, cho tôi ít tiền được không?”
Vừa thấy ả, chồng tôi đã tức điên, nghiến răng: “Nợ nần giữa chúng ta còn chưa tính đâu! Nhìn xem cô đã đánh tôi thành thế nào — hủy mặt tôi rồi biết không?!”
Ả co rúm lại, cãi: “Thích chơi kiểu đó là anh tình nguyện, là anh bảo tôi đánh, còn nói càng đau càng sướng, anh quên rồi à?”
“Với lại đạo cụ đều do anh chuẩn bị, có vấn đề cũng đâu thể đổ lên đầu tôi?”
Chồng tôi hừ lạnh: “Dù sao đi nữa, quan hệ giữa chúng ta đến đây là hết. Sau này bớt quấy rầy tôi. Còn dám mở miệng xin tiền? Tôi không bắt cô bồi thường là may rồi!”
Nghe vậy, ả cũng đổi sắc: “Trở mặt vô tình hả? Trước kia anh còn năn nỉ tôi nói khéo bên gối để lấy đơn hàng của lão Tần, khi đó sao không nói câu này?”
“Trước khác, sau này cắt đứt!” — chồng tôi như mọi khi, qua cầu rút ván.
“Được! Xem anh giỏi!” Ả rút điện thoại, mở album cho chồng tôi xem.
“Bà đây chẳng bao giờ chịu thiệt. Anh dám dùng xong là vứt, tôi dám tung hết ảnh nóng của chúng ta cho vợ anh!”
Chồng tôi coi thường, còn hơi đắc ý: “Cứ gửi đi. Vợ tôi còn phải trông vào tôi nuôi, dù biết tôi phản bội, cô ta cũng chẳng dám làm gì.”
“Vậy à?” — đứng ngoài cửa nghe đến đây, tôi bình thản đẩy cửa bước vào.
17
“Vợ…” — gương mặt vừa tháo băng của chồng tôi thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Người đàn bà nghe tôi xác nhận thân phận liền chìa ảnh cho tôi: “Nhìn đi, ‘ông chồng tốt’ của cô phản bội cô từ lâu rồi. Anh ta ở ngoài chơi bời đủ trò, vượt xa tưởng tượng của cô!”
“Loại đàn ông này không ly hôn còn giữ làm gì?!”
“Ly luôn.” — tôi nói, rút thẳng đơn ly hôn ném lên mặt chồng.
Anh ta tròn mắt: “Cô thân không một xu dính túi, mua bó rau còn phải xin tiền tôi, lấy đâu ra gan dám đòi ly hôn?!”
Tôi nhạt giọng: “Không cần anh bận tâm. Ký đi.”
Anh dịu giọng: “Vợ à, đừng bốc đồng mà.”
“Tôi có phạm vài lỗi mà đàn ông nào cũng dễ phạm, nhưng cũng là vì sự phát triển của công ty, nên mới ‘hy sinh sắc thân’, đi ‘xử lý’ vợ khách hàng…”
“Nói tóm lại, cũng vì muốn kiếm nhiều tiền hơn, cho em và con cuộc sống tốt hơn!”
Anh ta không biết xấu hổ mà tô hồng hành vi của mình. Tôi còn chưa kịp đáp thì ả đàn bà đã nhịn không nổi.
“Phì! Đồ cẩu nam! Không đúng, chó còn có trách nhiệm hơn mày!”
Ả túm lấy tay tôi: “Chị gái, hắn không ký thì chị kiện! Cho hắn ra khỏi nhà tay trắng! Cần thì tôi làm nhân chứng cho chị!”
“Có trời chứng giám, bà đây có liều cũng phải cho loại đàn ông hèn hạ này không có kết cục tốt!”
“Còn ảnh với video tôi đang giữ, tôi gửi chị làm chứng cứ!”
Cái đó thì tôi rất cần.
Dẫu sao đoạn giám sát tôi quay được cũng có yếu tố xâm phạm quyền riêng tư, chưa chắc được tính là chứng cứ hợp pháp.
Thấy tôi với ả có ý liên thủ, chồng tôi cuống lên: “Vợ ơi, cô ta là con hồ ly quyến rũ chồng em đấy, đừng nghe cô ta!”
Có lẽ anh biết hình tượng sau này của mình khó mà lấy vợ, nên níu kéo tôi bằng được.
“Tôi trẻ trung có chí tiến thủ, dưới tên còn có công ty. Rời khỏi tôi, với dạng như cô, đi đâu tìm người đàn ông xuất sắc như tôi nữa!”
Tôi bật cười khẽ: “Không tranh thủ nhìn gương trong nhà vệ sinh à? Giờ anh vừa mặt mũi tàn phá, vừa… ‘hư’ luôn chỗ đó, tiếng xấu lan khắp thành phố. Lấy đâu ra tự tin?”
“À, đúng rồi — công ty mà anh tự hào cũng là của tôi rồi.”
Tôi lạnh lùng báo tin.
“Cái… gì?!” — anh gần như bật dậy.
18
Vì lỗi nghiêm trọng gây ra khoản nợ của công ty hợp danh, anh đã bị Cao Tân kiện ra tòa, yêu cầu gánh trách nhiệm vô hạn.
Phần tài sản của anh trong công ty sẽ bị thi hành.
Để ngăn anh tẩu tán tài sản, Cao Tân còn xin tòa áp dụng biện pháp bảo toàn.
Ngoài xe và nhà là bất động sản, thì kẻ “thân không một xu dính túi” chính là anh!
Chỉ là giấy triệu tập của tòa gửi về nhà, tôi chưa nói cho anh biết mà thôi.
“Không!” — anh gào lên, không thể chấp nhận sự thật.
Những chuyện này xảy ra trước khi tôi quay lại công ty.
Kể từ hôm kia tôi trở lại, vỏn vẹn một ngày kéo được hợp tác với Tần tổng, đưa công ty thoát hiểm và trở lại quỹ đạo — tôi đã là tân Tổng giám đốc.
Một số khách hàng không cứu vãn nổi, phần tổn thất đó đều tính vào đầu chồng tôi.
Biết mình trắng tay, anh càng không chịu ký ly hôn.
Tôi cũng không vội — hồ sơ khởi kiện đã chuẩn bị sẵn từ lâu.
Dù gì trong thỏa thuận tôi yêu cầu nhà, xe và con đều thuộc về tôi; đổi là đàn ông nào cũng khó mà vui vẻ ký.
Luật sư tôi thuê rất thông cảm, hồ sơ kiện tụng chuẩn bị đầy đủ, chặt chẽ.
Trong đó có cả ảnh chụp màn hình các nhóm chat lan truyền cảnh anh bị cáng vào viện đêm đó — đủ chứng minh hành vi cá nhân của anh gây ảnh hưởng xã hội xấu, còn liên đới tổn hại danh dự của tôi.
Lại thêm nhiều chứng cứ xác thực việc anh ngoại tình, thuộc bên có lỗi trong hôn nhân.
Cuối cùng tòa phán: nhà, xe và quyền nuôi con thuộc về tôi; tài sản chung chia đôi.
Nhưng tôi tự nguyện từ bỏ phần tài sản chung.
Vì tất cả đều đang bị phong tỏa, sớm muộn cũng bị thi hành.
Tôi từ bỏ tài sản — cũng là từ bỏ những rắc rối nợ nần tương lai.
Ly hôn xong, chồng cũ vô gia cư, lại chẳng có công việc nào dám nhận gương mặt bị hủy hoại, nên ngày ngày bám riết cửa nhà đòi tái hợp.
Tôi vẫn không ầm ĩ, không cãi vã — mà lặng lẽ bán căn nhà cũ, đổi sang một căn hai phòng nhỏ hơn.
Dù sao ở khu cũ, miệng đời khó tránh; lỡ lọt tai con gái thì chẳng hay cho việc trưởng thành của con.
Từ đó, chồng cũ biến mất khỏi thế giới của mẹ con tôi.
Tôi cũng không còn hỏi han tin tức về anh ta.
Những ngày mẹ đơn thân nuôi con có thể vất vả — nhưng tôi không hề sợ.
Có sự nghiệp để dựa, có con làm động lực, tôi nhất định sẽ tự mở ra bầu trời của chính mình.
_HẾT_