Triệu Dao

1



1

 

“Quản gia gọi điện~ quản gia gọi điện~”

 

Tôi đang chơi game trốn việc trong công ty thì điện thoại của quản gia lão Trần khiến tôi giật mình run tay, nhân vật trong game chết ngay tại chỗ.

 

“Tiểu thư Triệu Dao, lão gia bảo cô lập tức quay về biệt thự chính.”

 

Tôi lập tức ngồi thẳng dậy, liếc nhìn ngày tháng ở góc dưới bên phải màn hình, tim giật thót—

 

Chẳng lẽ là chuyện đó?

 

“Chú Trần, chẳng lẽ là…”

 

“Đúng vậy,” giọng chú Trần nặng nề, “Kết quả giám định DNA của tiểu thư Triệu Ninh đã có, lão gia đã cử xe đi đón rồi.”

 

Tôi bật dậy khỏi ghế làm việc như cái lò xo.

 

Chỗ làm bên cạnh, Lâm Tiểu Vũ vẫn đang chìm đắm trong thế giới game.

 

Bị tôi làm giật mình, cô ấy tròn mắt nhìn tôi:

 

“Dao Dao, cậu trúng số à? Vui thế?”

 

“Còn sướng hơn trúng số!” Tôi nhanh chóng tắt máy tính, tiện tay nhét luôn chậu cây nhỏ trên bàn vào túi, “Cuối cùng mình cũng được tự do rồi!”

 

“...Nhưng mà, cậu ăn trộm cây cảnh công ty làm gì?”

 

“Nuôi ba năm rồi, có tình cảm.”

 

Nửa tiếng sau, tôi đứng trước cổng biệt thự nhà họ Ôn, hít sâu một hơi.

 

Lần cuối rồi, Ôn Triệu Dao.

 

Diễn cho tốt vở kịch cuối cùng này, mày sẽ được thoát khỏi biển khổ!

 

 

 

2

 

Đẩy cửa bước vào, không khí trong phòng khách căng như dây đàn.

 

Ba tôi, mẹ tôi, anh tôi, ba người ngồi trên ghế sofa da tạo thành một hình tam giác hoàn hảo.

 

Ừm… hình tam giác là kết cấu ổn định mà.

 

“Ba, mẹ, anh.”

 

Tôi ngoan ngoãn chào từng người.

 

Khóe mắt tôi liếc thấy báo cáo xét nghiệm DNA đặt trên bàn trà.

 

Không để lộ cảm xúc.

 

Trong lòng thì vui như mở hội.

 

Tối nay lúc đi, mang theo mấy chiếc túi phiên bản giới hạn nào đây?

 

Ba tôi không để ý tới niềm vui trong mắt tôi, ho khan mang tính chiến thuật:

 

“Triệu Dao, ngồi đi. Có chuyện này muốn nói với con…”

 

“Tôi là thiên kim giả bị ôm nhầm, thiên kim thật đã được tìm thấy, sắp trở về đúng không?” Tôi nhanh miệng, “Người đâu rồi ạ, để con ra đón.”

 

Phòng khách rộng lớn lặng ngắt như tờ.

 

Cả nhà đều như nuốt phải ruồi.

 

Ôn Dục nheo mắt: “Ôn Triệu Dao, em có sao không đấy? Bị kích thích phát đi.ên rồi à?” Anh ta dừng lại một chút, “Muốn khóc thì cứ khóc, đừng kìm.”

 

“Dao Dao, mẹ biết con buồn…”

 

“Dừng hết lại! Con vẫn ổn!” Tôi giơ tay ngắt lời, “Em gái bao giờ đến vậy? Con cần phụ dọn phòng không?”

 

Ba tôi cau mày: “Triệu Dao, con… con không buồn sao? Ba vẫn yêu con…”

 

“Vì sao phải buồn?” Tôi chớp chớp mắt, “Thêm một đứa em gái chẳng phải càng tốt sao!”

 

Ba ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm tôi.

 

Rõ ràng không tin.

 

Trong kịch bản của họ, lúc này tôi đáng ra phải:

 

A. Sụp đổ khóc rống.

 

B. Lật bàn gào thét.

 

C. Ngất ngay tại chỗ.

 

Thậm chí họ còn chuẩn bị tâm lý sẽ để Ôn Triệu Ninh xuất hiện sau khi tôi bình tĩnh lại.

 

“Triệu Ninh đã về, thân phận của em…”
 Ôn Dục hạ giọng nhắc nhở, kỳ vọng quái dị là tôi sẽ phát điên ngay tức khắc.

 

Tiếc thật.

 

Tôi chỉ chớp mắt, không mắc câu.

 

Không ai có thể lợi dụng tôi, vì tôi chẳng có giá trị gì để lợi dụng.

 

 

 

3

 

Ôn Dục cười lạnh: “Strong.”

 

Rồi như học sinh tiểu học thị uy, anh ta vẫy tay với quản gia.

 

Quản gia lập tức dẫn vào một cô gái mặc váy trắng.

 

Cô gái cắn chặt môi, vẻ mặt hoảng loạn bất an.

 

Cứ như đang chuẩn bị nghênh chiến một cuộc đại chiến.

 

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ ngũ quan của cô ấy, tôi hiểu vì sao nhà họ Ôn lại đột nhiên tìm được thiên kim thật.

 

Gương mặt đó, không thể nói giống y hệt, nhưng đúng là đúc từ cùng một khuôn với ba tôi.

 

Tôi bước lên một bước.

 

Cả nhà lập tức nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác, ánh nhìn di chuyển qua lại giữa tôi và cô ấy.

 

Có ý trêu tức, tôi cố nhịn cười, cố ý đi thật chậm.

 

Rồi dưới ánh mắt hoảng hốt của cả đám người, tôi bất ngờ dang tay ra:

 

“Em gái! Chào mừng về nhà!”

 

Toàn thân Ôn Triệu Ninh cứng đờ, tròn xoe mắt như con thỏ bị giật mình, lắp ba lắp bắp:

 

“Chị không hận em sao? Em cướp mất vị trí của chị…”

 

“Hận em? Chị còn chưa kịp cảm ơn em đấy!”

 

Tôi vừa mở miệng, phía sau bỗng vang lên tiếng khóc nức nở đầy bi tráng.

 

Mẹ tôi như nữ chính phim Quỳnh Dao nhào tới, ôm chầm lấy Ôn Triệu Ninh:

 

“Con gái đáng thương của mẹ…”

 

Khóe miệng tôi giật giật, âm thầm né sang hai bước, nhường không gian biểu diễn cho ba và anh tôi.

 

Bốn người ôm nhau, cảnh tượng chẳng khác nào phim truyền hình giờ vàng chuyên về luân lý gia đình.

 

Tôi đứng bên cạnh, nhìn họ rơi lệ chan chứa.

 

Một chút hụt hẫng thoáng qua trong lòng.

 

Nhưng rất nhanh, tôi lấy lại tinh thần.

 

Nhân lúc bọn họ còn đang đắm chìm trong bầu không khí nhận người cảm động, tôi lặng lẽ lùi về sau hai bước.

 

Xoay người lên lầu, nhanh chóng bắt đầu thu dọn hành lý.

 

Việc đầu tiên là ném quyển “Làm sao để trở thành một quý cô tao nhã” ở đầu giường vào thùng rác.

 

Hai mươi phút sau, tôi kéo vali xuất hiện ở đầu cầu thang.

 

Vẻ mặt cả nhà lập tức đông cứng, vô cùng đặc sắc.

 

“Ôn Triệu Dao! Con làm cái gì thế này! Còn ra thể thống tiểu thư nhà giàu không?!”

 

“Con đang nhường chỗ cho em gái mà.”

 

Ôn Triệu Ninh đứng ngơ ngác bên cạnh: “Chị… chị không cần phải…”

 

Tôi nhìn ra vẻ bối rối của cô ấy, thân thiết vỗ vai:

 

“Chị em, em biết quy củ nhà này chưa?”

 

4

 

Cô ấy ngơ ngác lắc đầu.

 

Tôi bắt đầu đếm bằng ngón tay:

 

“Mỗi sáng sáu giờ chạy bộ, tám giờ tối giới nghiêm, ăn cơm không được lên tiếng, yêu đương phải được gia tộc xét duyệt…”

 

“À đúng rồi, nhớ lần đầu tiên chị hẹn hò lúc mười bảy tuổi không? Cả nhà cử ba vệ sĩ theo sát, kết quả là dọa bạn trai chị sợ đến mức chuyển trường.”

 

Sắc mặt cô ấy dần dần tái đi, rụt rè nhìn sang ba mẹ.

 

Mẹ tôi lập tức cắt ngang: “Ôn Triệu Dao! Con đừng dọa em gái!”

 

“Con có dọa đâu mà.”

 

Chỉ là kể chuyện thường ngày thôi.

 

Anh tôi phản ứng nhanh nhất.

 

Là người đầu tiên nhận ra có điều gì đó không ổn, hỏi tôi định đi đâu.

 

“Đi làm người bình thường!”

 

Ánh mắt anh ta như thể thấy ma, sải chân dài chắn ngay trước mặt tôi:

 

“Từ nhỏ đến lớn em được nuông chiều, rời khỏi nhà họ Ôn, em sống nổi không?”

 

Tôi dừng lại, mỉm cười đầy thần bí:

 

“Anh, đoán xem mấy năm nay em lén tích cóp được bao nhiêu tiền riêng?”

 

“Nói cho anh biết nhé, giờ em chỉ muốn cảm ơn ông trời có mắt.”

 

Ôn Dục: “……”

 

Ôn Triệu Ninh nắm lấy tay áo lông của tôi, nước mắt lưng tròng:

 

“Chị, đừng đi mà…”

 

Tôi xoa đầu cô ấy một cách từ ái: “Ngoan, từ giờ em chính là hy vọng duy nhất của nhà họ Ôn rồi.”

 

Nói xong, tôi phất tay thật ngầu, kéo vali ra khỏi nhà họ Ôn mà không ngoái đầu lại:

 

“Chúc em may mắn, chị đi tìm tự do đây!”

 

Ngoài cổng, bạn thân Lâm Tiểu Vũ lái chiếc Hummer chờ sẵn, vừa thấy tôi ăn mặc như chuẩn bị chạy trốn thì suýt rớt cằm.

 

“Ôn Triệu Dao, cậu định bỏ trốn với tình nhân à?”

 

Tôi giày cao gót lộc cộc, chạy lao tới:

 

“Còn hơn bỏ trốn! Đây là vượt ngục!” Tôi thắt dây an toàn, sốt ruột hối thúc, “Nhanh nhanh nhanh, lái đi! Trước khi họ kịp phản ứng!”

 

Tiếng động cơ vang lên ầm ĩ, tôi quay đầu nhìn khu biệt thự nhà họ Ôn, nơi tôi đã sống hơn hai mươi năm.

 

Rồi cười phá lên như nhân vật phản diện:

 

“Tôi, Ôn Triệu Dao, cuối cùng cũng được tự do rồi—!”

 

Không biết có phải ảo giác không, phía sau lưng tôi dường như vang lên tiếng mẹ hét thất thanh:

 

“Ngăn nó lại! Trong vali nó có cái túi Birkin da cá sấu của tôi!!!”

 

 

 

5

 

“Sao nào, chị em, đi đâu ăn mừng đây?”

 

Lời của Lâm Tiểu Vũ làm tôi nhớ ra.

 

Ăn mừng.

 

Đúng! Chuyện vui thế này nhất định phải ăn mừng cho ra trò.

 

Tôi hớn hở xoa tay, lấy điện thoại ra, mở danh sách “100 việc phải làm sau khi thoát khỏi nhà họ Ôn” trong mục ghi chú, hô to một cách đầy khí thế:

 

“Điểm đến đầu tiên: đậu phụ thối! Điểm thứ hai: bún ốc chua cay! Điểm thứ ba: đồ nướng của ông lính già!”

 

Ngoài cửa xe, gió lùa phần phật.

 

Mang theo mùi khói lửa của mấy quán vỉa hè, quyện với hương vị thì là cay nồng.

 

Trước đây, mỗi bữa ăn của tôi trong nhà họ Ôn đều có người quản lý.

 

Cái gì dễ béo thì cấm, cái gì làm xỉn da thì không được ăn, cái gì có mùi nồng thì tuyệt đối không cho.

 

Nhưng bây giờ, tôi hạ cửa kính xe xuống, reo lên một tiếng, rồi hét vang giữa màn đêm:

 

“Đi đời tiểu thư khuê các đi! Chị muốn làm một con dân ăn uống hạnh phúc!”

 

“Thôi đi bà nội, với cái dạ dày yếu ớt được nâng như trứng của bà, ăn vài xiên đồ nướng là đủ nhập viện rồi.” Lâm Tiểu Vũ ngừng lại một chút, châm chọc đầy ẩn ý, “Chưa kể đến, bà tưởng Phó Diễn Lễ chết rồi chắc?”

 

Tôi nghẹn họng, khí thế hùng hổ vơi đi phân nửa.

 

Phó Diễn Lễ.

 

Cái tên này như một gáo nước đá hắt thẳng vào đầu tôi.

 

Lâm Tiểu Vũ thấy tôi im lặng, bĩu môi: “Gì đấy, nhát rồi?”

 

Tôi kéo khóe môi: “Không phải nhát, mà là tỉnh. Hôn nhân liên kết hai gia tộc là chuyện trao đổi lợi ích, người đáng tin nhất đương nhiên là con gái ruột. Tôi là cái thá gì?”

 

Chi bằng tự biết thân biết phận, chủ động giữ khoảng cách.

 

“Thôi đi, hai người lớn lên cùng nhau, Phó Diễn Lễ với cậu…”

 

“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Tôi lắc đầu, “Chỉ là hôn nhân thương mại thôi. Anh ta lạnh lùng như thế, chẳng thèm quan tâm người cưới là Ôn Triệu Dao, hay Ôn Triệu Ninh, hay cả Ôn Dục. Miễn là người nhà họ Ôn là được.”

 

Phó Diễn Lễ là kiểu người nào?

 

Là người mới mười sáu tuổi đã có thể khiến đối thủ đổ mồ hôi lạnh trên bàn đàm phán.

 

Là người hai mươi tuổi tiếp quản cả tập đoàn, thủ đoạn lạnh lùng khiến ai cũng khiếp sợ.

 

Tình cảm với anh ta mà nói, chắc là thứ rẻ rúng nhất.

 

Cớ gì số tôi lại khổ như bánh kếp đậu nành.

 

Tôi đau khổ nghĩ: “Trước kia là chồng chưa cưới, sau này thành em rể rồi.”

 

 

 

6

 

Trưa hôm sau, tôi tỉnh dậy sau cơn say rượu, đầu đau như thể bị mười chiếc xe tải cán qua, lảo đảo ngồi dậy từ trên giường.

 

Ánh nắng ngoài cửa sổ rực rỡ, tôi nheo mắt nhìn điện thoại—một giờ ba mươi chiều.

 

Tuyệt thật, trực tiếp ngủ luôn bữa sáng và bữa trưa, không hổ danh là tôi.

 

Điện thoại bị tin nhắn của Lâm Tiểu Vũ dội bom:

 

“Sao rồi? Tối qua với Phó Diễn Lễ vui vẻ chứ? Unlock được bao nhiêu vị trí? Trên giường, trên ghế sofa, trước gương, trước cửa sổ sát đất?”

 

“Đừng có cảm ơn tôi quá mức nhé, dù sao bà cũng thèm nhỏ dãi cái body đó cả đời rồi, không kiềm chế nổi là chuyện thường tình~”

 

【Nháy mắt điên cuồng.gif】

 

“Nhưng mà nói thật, Phó Diễn Lễ ăn ngon thế kia, tôi cũng muốn gặm thử một miếng.”

 

?

 

Phó Diễn Lễ gì chứ? Đâu ra Phó Diễn Lễ?

 

Tôi vò trán, cố moi móc chút manh mối từ ký ức vụn vỡ, nhưng trong đầu chỉ là một đống hỗn độn.

 

Lướt tiếp xuống, có một đoạn video.

 

Vừa mở ra, suýt nữa tôi ném điện thoại đi.

 

……

 

Trong video, mặt tôi đỏ bừng, mắt lờ đờ, chân giẫm trên ghế nhựa.

 

Ngẩng đầu 45 độ nhìn trời sao, buồn bã hút một ngụm sữa AD, trầm giọng nói:

 

“Tiểu Vũ, cậu phải nhớ—tình yêu sẽ phản bội cậu, nhưng bánh ngọt thì không.”

 

Giọng Lâm Tiểu Vũ vọng lại đầy ghét bỏ: “? Nói tiếng người coi.”

 

Tôi nghiêm nghị giơ một ngón tay lên trước ống kính.

 

Tay kia từ trong túi chậm rãi lấy ra một chiếc mũ đầu bếp trắng tinh, đội lên đầu, giọng trang trọng:

 

“Ôn Triệu Dao trước kia đã chết rồi.

 

Chương tiếp
Loading...