Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Triệu Dao
3
Chờ đã… Tôi bỗng khựng lại.
Hai trăm cái bánh ngọt?
Chỉ mình tôi? Chắc tôi phải làm từ sáng tới khuya mất?!
“Tổng giám đốc Phó, 200 cái có hơi nhiều quá không, đến lừa còn không làm nổi…”
Làm người phải có khí phách, phải dám nói không với điều vô lý!
“Đinh——”
Lại một tiếng chuông trời.
【Alipay chuyển khoản 20000 đồng.】
Ghi chú: Tiền làm thêm ngoài giờ.
Tôi lập tức xóa sạch chữ vừa gõ, đánh lại thật nhanh:
“Tiểu lừa tới rồi~ đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Không trách tôi được, chỉ trách Phó Diễn Lễ ra tay quá mạnh.
14
Hoàng hôn như một chiếc bánh trứng nướng quá lửa, bướng bỉnh treo lơ lửng ở chân trời, tỏa ra chút hơi ấm cuối cùng.
Khi tôi giao mẻ bánh nhỏ cuối cùng cho shipper, cả người như bị rút cạn, hồn vía bay lên chín tầng mây.
Gục xuống bàn làm bánh, tôi như một con cá mòi mất đi ước mơ, đến cả ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.
Mười hai tiếng, hai trăm cái bánh.
Đến con lừa trong đội sản xuất còn phải lắc đầu than trời.
Điện thoại hiện một tin nhắn.
Tôi mở ra xem, là tin từ nhóm “Chị em bạn nhựa” mà tôi từng tham gia.
Những tiểu thư trong nhóm đều là thiên kim danh gia vọng tộc ở Kinh thị.
Hồi đó kéo tôi vào nhóm chỉ để xem tôi tấu hài, sau lại phát hiện tính tôi mềm như bánh bao.
Bóp một cái? Không phản ứng.
Cắn một miếng? Sứt răng.
Nhạt nhẽo vô vị.
Sự tồn tại của tôi mờ nhạt đến mức bọn họ quên luôn việc đá tôi ra khỏi nhóm.
“Chị em ơi, cười muốn nội thương! Con nhỏ thiên kim thật mới nhận lại của nhà họ Ôn ấy, mẹ nó vừa dắt đến chào hỏi. Tôi chỉ hếch mắt một cái, hừ nhẹ hai tiếng, nó cứng đờ như khúc gỗ, mở miệng không nói được câu nào cho ra hồn.”
“Con nhà quê như thế mà cũng đòi vào nhà họ Ôn á?”
“Mà nói thật, Ôn Triệu Dao cũng chẳng ra gì, nhưng ít ra còn biết tí võ Brazil, chứ còn đỡ nhàm.”
“Vậy nếu là chị đây mà xông đến thì chắc nó khóc tại chỗ quá!”
Tôi cạn lời.
Cái đám này quên mất là tôi còn trong nhóm à?
Tôi nhấn giữ nút ghi âm, giọng trầm như sương lạnh:
“Nhắc nhở các người một câu, tôi vẫn còn trong nhóm đấy.”
Thấy chưa đủ sức răn đe, tôi nói thêm:
“Đứa nào dám bắt nạt em gái tôi, tôi cho đứa đó ra ngoài nằm cáng.”
15
Gửi xong tin nhắn, cả nhóm lặng như tờ.
“Vãi! Ôn Triệu Dao còn trong nhóm á?!”
“Đứa nào thêm vào đấy, sao không đá nó ra sớm?!”
“Là mày đấy phải không, Từ Vân?!”
“Tôi oan quá, cầu trời cao minh xét!”
“Vậy là Vương Kiều?!”
“Cũng không phải tôi! Xin minh chủ điều tra!”
Một lúc sau, Từ Vân và Trương Kiều đồng loạt bừng tỉnh, cùng gõ một câu: @Thẩm Thanh Âm.
“Là mày!!! Thẩm Thanh Âm!!!”
Tôi nhìn nhóm loạn như chợ vỡ, còn chưa kịp thưởng thức trò vui.
Ngay giây sau, tôi bị đá khỏi nhóm.
Thẩm Thanh Âm: “Không sao không sao, mọi người đừng hoảng! Tôi đá nó ra ngay rồi!”
Trước khi bị đuổi ra, tôi còn nhìn chằm chằm vào màn hình, thấy bọn họ chế giễu Ôn Triệu Ninh, trong lòng chợt nhói lên.
Nếu tôi có mặt ở đó, con bé đã không cần phải đơn độc đối mặt với những lời khinh miệt như vậy.
Ba mẹ cố chấp dẫn nó đi dự tiệc, lại chẳng hề nghĩ đến việc con bé có thể chịu nổi bao nhiêu ánh mắt khinh thường, bao nhiêu lời nói xỉa xói kia không.
Tôi bực bội vò tóc.
Cái nhà mà tôi từng cố gắng trốn thoát ấy, giờ vẫn đang giam hãm một cô gái khác như cũ.
16
Mười lăm phút sau, taxi dừng lại ngay trước khách sạn.
Bóng dáng vội vã của tôi phản chiếu qua cánh cửa xoay bằng kính.
Xuyên qua đám đông quần là áo lượt, tôi đưa mắt tìm kiếm.
Rất nhanh, tôi đã nhìn thấy Ôn Triệu Ninh.
Nhưng chỉ giây sau, bước chân tôi lập tức khựng lại.
Người đang đứng đối diện cô ấy — chính là Phó Diễn Lễ.
Anh hơi cúi đầu lắng nghe ai đó nói chuyện, đôi mắt càng lộ vẻ sâu thẳm, hút hồn.
Tặc tặc tặc.
Quả thực đúng là cực phẩm.
Tôi chỉ liếc một cái liền nhận ra, đây chính là người chồng thất lạc nhiều năm của tôi.
À không đúng, nhớ rồi, sau này anh ấy sẽ trở thành… em rể tôi.
Giữa tôi và anh, nhiều lắm cũng chỉ là… huynh đệ.
Huynh đệ chính là huynh đệ mà… huynh đệ không thể nào trở thành vợ được.
Trở thành vợ rồi thì chẳng thể đường hoàng vỗ vai anh em mình rồi cùng nhau cầm kiếm rong ruổi giang hồ nữa…
Trở thành vợ rồi thì chỉ có thể co ro trong chăn, cùng chui vào ổ yêu và dục vọng vào mỗi đêm…
Thế nên huynh đệ chỉ có thể là vợ…
Ôi không… ý tôi là… vợ chỉ có thể là huynh đệ…
Xin lỗi… ý tôi là… huynh đệ…
Chết tiệt, đúng lúc nào không xuất hiện, lại là lúc này.
Thân là vị hôn thê cũ, nếu tôi bước tới lúc này, chỉ càng khiến bầu không khí thêm lúng túng.
17
Đảo mắt nhìn quanh, tôi thấy khu vực tráng miệng cách đó không xa.
Lợi dụng vách ngăn để ẩn thân, vừa đủ nghe rõ cuộc trò chuyện mà không bị phát hiện.
Tôi nhẹ nhàng dịch người lại gần, thuận tay nhón một miếng trái cây từ khay của phục vụ, âm thầm niệm chú:
“Chỉ cần mình đủ im lặng, mình chính là một chậu cây cảnh.”
Giọng Phó Diễn Lễ bỗng vang lên rõ ràng:
“Bác trai, chẳng phải nói hôm nay Dao Dao sẽ đến sao?”
Giọng ba tôi nghe rõ sự lúng túng:
“Con bé đó… bỏ đi biệt tăm rồi, mấy ngày nay cũng chẳng gửi về cho nhà lấy một tin nhắn, đúng là khiến người ta lo lắng chết được.
Tôi nói con gái tôi sẽ đến, là nói Triệu Ninh đấy.”
Phó Diễn Lễ có vẻ thất vọng:
“Vậy à… nếu không còn gì, cháu còn chút việc, xin phép đi trước.”
“Ấy khoan đã!” Ba tôi như muốn níu anh lại, “Chuyện nhà chúng tôi, cậu cũng biết rồi, Triệu Dao không phải là con ruột của chúng tôi. Nếu cậu để ý chuyện đó, thì có thể đổi—”
Câu sau ông ấy không nói hết, nhưng Phó Diễn Lễ không ngốc, đâu cần nói rõ cũng hiểu.
Không khí chợt đông cứng lại.
Tim tôi nặng trịch, như bị nhét đầy bông.
Rõ ràng đã tự nhủ hàng trăm lần trong đầu rằng phải chuẩn bị tâm lý.
Vậy mà đến lúc thật sự đối mặt, sao vẫn thấy đau lòng đến thế.
Tôi cắn mạnh miếng bánh ngọt trong tay, giận đến mức răng nghiến ken két.
Chọc vào tôi là anh đá trúng… cục bông rồi đấy.
Nửa phút sau, Phó Diễn Lễ lùi lại hai bước, giọng trang nghiêm:
“Bác trai, năm đó cháu lấy quyền thừa kế ra làm điều kiện thuyết phục ông nội đồng ý hôn sự này, không phải vì để ý đến giá trị thị trường của nhà họ Ôn.”
“Chỉ vì người kết hôn với cháu… là Ôn Triệu Dao.”
Tôi nín thở.
“Cháu hy vọng bác hiểu rõ, cháu không nhất thiết phải kết thân với nhà họ Ôn. Ngoài Dao Dao ra, ai cháu cũng không muốn.”
Tôi vịn lấy vách ngăn, từ từ ngồi thụp xuống, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Miệng cười ngu như một con ngốc.
Trong đầu cứ tua đi tua lại một câu:
“Ngoài Dao Dao ra, ai cháu cũng không muốn.”
18
Nghe Phó Diễn Lễ nói thế, sắc mặt ba mẹ tôi lập tức biến thành ba phần vui mừng, ba phần tự hào, bốn phần… ngượng chín mặt.
“Vậy… vậy thì tốt quá! Là bác trai bác gái suy nghĩ nhiều rồi.”
Mẹ tôi vừa nói vừa kéo tay Ôn Triệu Ninh, “Vậy bác dẫn con bé đi làm quen với vài người bạn mới, không làm phiền cháu nữa.”
Tôi sững sờ đến há hốc miệng.
Tốc độ trở mặt này… đến Lưu Khiêm* cũng phải cúi đầu xin bái sư!
(*Lưu Khiêm: Ảo thuật gia nổi tiếng)
Nhìn thấy Phó Diễn Lễ sắp quay người, tôi vội vàng rụt đầu lại.
Chờ đến lúc thò đầu ra lần nữa, từ xa đã thấy ba mẹ đang dẫn Ôn Triệu Ninh vào một căn phòng.
Tôi toan lén lút lại gần để nhập hội với em gái.
Không ngờ có một gã đàn ông bước vào trước tôi một bước, còn tiện tay đóng sập cửa lại.
Mắt tôi nheo lại.
Con trai trưởng nhà họ Chu — Chu Diệc.
Nhà họ Chu tuy không có nền tảng vững như nhà họ Phó, nhưng mấy năm gần đây phát triển nhanh chóng.
Đây là đang mai mối cho em tôi à?
Tôi rón rén bám theo, dán tai vào cửa nghe ngóng.
“Cô được tôi để mắt tới là phúc của cô đấy!”
“Nói cho cô biết, cái nhà họ Ôn các người ở trong cái giới này chẳng là cái thá gì cả. Bọn tôi, từ đời ông nội của ông nội của ông nội đã giàu rồi.”
“Ai chả biết nhà các người trúng thời mới phất lên, còn suốt ngày mơ mộng dùng hôn nhân để nhảy tầng xã hội.”
“Các người tự cho mình là khôn, nhưng trong mắt bọn tôi — lũ old money, chẳng qua chỉ là lũ hề, khác gì ăn mày?”
Cơn giận trong tôi bốc lên ngùn ngụt, tôi ra sức đẩy cửa hé ra một khe nhỏ.
Qua khe cửa, tôi thấy Chu Diệc đang bóp cằm Ôn Triệu Ninh, giọng mỉa mai:
“Nhưng mà, cái mặt này của cô lại hợp khẩu vị tôi đấy. Hầu hạ tôi cho thoải mái, biết đâu tôi sẽ cân nhắc giúp nhà họ Ôn một tay?”
Ôn Triệu Ninh chưa từng bị sỉ nhục như vậy, mặt đỏ bừng lên vì tức.
“Chu thiếu, xin anh tự trọng!”
“Làm bộ làm tịch cái gì?” Chu Diệc cười khẩy, vươn tay túm lấy cổ tay cô ấy, “Một con nhãi mới nhận lại, tưởng mình là thiên kim thật chắc?”
“Bộp!”
Ôn Triệu Ninh bị đẩy ngã lên ghế sofa.
Tiếp đó là tiếng vải vóc bị cọ xát, cùng tiếng hét thất thanh của cô:
“Anh làm gì vậy! Buông tôi ra! Tôi… tôi có bạn trai rồi—”
Chu Diệc: “Còn làm bộ làm tịch, có bạn trai thì chia tay đi! Hầu hạ tôi đàng hoàng, biết đâu tâm trạng tôi tốt, sẽ cho nhà cô miếng cơm ăn cũng nên!”
19
Tôi siết chặt nắm đấm!!!
Cả người như có dòng máu sôi trào lên tận đỉnh đầu, đảo mắt nhìn xung quanh.
Tôi chộp lấy bình chữa cháy đặt ở hành lang, hít sâu một hơi, vung tay lên, trong đầu thầm niệm khẩu quyết đội dỡ nhà:
“Tám mươi! Tám mươi!”
“Rầm——!”
Cửa vừa bị tôi đạp tung, thì đúng lúc Chu Diệc đang đè lên người Ôn Triệu Ninh, xé áo cô bé.
Tôi lao thẳng vào, lôi hắn ra, chắn chắn trước mặt Ôn Triệu Ninh.
“Chu Diệc! Mẹ kiếp cút ngay cho ông——!”
Tôi gằn giọng, ánh mắt lạnh như băng.
Chu Diệc sững người một giây, sau đó lại cười khẩy:
“Ồ, tiểu thư nhà họ Ôn cũng có mặt à? Hai chị em cùng hầu hạ tôi, tôi không ngại đâu.”
Tôi suýt nôn sạch trà chiều hôm qua.
Loại đàn ông rác rưởi gì vậy trời?
Hắn vừa nói, vừa giơ tay định nâng cằm tôi lên.
Tôi vung tay gạt mạnh, phản đòn bằng một cú tát thật lực!
Bốp!
Chu Diệc bị đánh lệch đầu, đầu lưỡi hắn đẩy nhẹ lên khóe môi đang tê rần, ánh mắt lạnh tanh:
“Dám đánh tao? Nhà họ Ôn các người chán sống rồi à?”
“Tôi đánh chính là loại cặn bã như anh!”
Tay tôi run lên, nhưng vẫn siết chặt, kiên quyết không lùi.
Phía sau, Ôn Triệu Ninh bất ngờ nắm lấy vạt áo tôi, giọng nghẹn ngào:
“Chị… mình đi thôi…”
Chu Diệc nhếch mép:
“Đi? Hôm nay hai đứa chúng mày đứa nào cũng đừng hòng——”
“Chu Diệc.”
Một giọng nam trầm thấp lạnh lẽo vang lên từ cửa.
20
Tất cả cứng đờ.
Tôi quay đầu nhìn.
Phó Diễn Lễ đứng ở cửa, một tay đút túi quần, gương mặt lạnh đến mức có thể nhỏ mực.
“Mày thử chạm vào họ một cái xem.”
Chu Diệc lập tức mềm nhũn:
“Ph-Phó thiếu…”
“Xin lỗi.”
“T-Tôi sao phải xin lỗi? Nhà họ Ôn thì là cái thá gì…”
Phó Diễn Lễ nhấn mạnh lần nữa:
“Muốn xin lỗi, hay muốn ngày mai cổ phiếu nhà mày sàn, chọn một đi.”
Trán Chu Diệc túa mồ hôi lạnh.
Nhà họ Phó ở giới Bắc Kinh, là thế lực đỉnh cao.
Nếu nói nhà họ Chu là tầng lớp cũ giàu, thì nhà họ Phó chính là quý tộc thật sự.
Phó Diễn Lễ nói được là làm được.
Xin lỗi hay không, còn cần nghĩ?
“Xin lỗi! Hôm nay là tôi Chu Diệc bị sắc đẹp làm mờ mắt, là tôi sai, tôi xin lỗi hai người!”
Chu Diệc cúi đầu chín mươi độ.
Lúc này, vì tiếng động quá lớn nên bên ngoài đã tụ tập một đám người hóng chuyện, còn có cả người giơ điện thoại livestream.
“Chị em hào môn đánh ghen tra nam! Đáng tiền quá!”
“Phó thiếu: Trời mát rồi, Chu tiêu rồi~”