Sự Trừng Phạt Của Mẹ
1
1
Sinh nhật hai mươi tuổi của em trai Hứa Thiên Tứ, tôi mua cho nó một chiếc xe ba trăm nghìn tệ.
Nó cũng lớn rồi, nghe nói dạo này còn đang quen bạn gái.
Đến tuổi tính chuyện kết hôn, tặng một chiếc xe là hợp lý nhất.
Về đến nhà, Hứa Thiên Tứ đang nằm vắt vẻo trên sofa chơi game.
Thấy tôi về, mắt nó sáng rực, vội vàng nhảy lên chạy đến:
“Chị, chị chuẩn bị quà gì cho em vậy?”
Tôi giả vờ thần bí cười khẽ, rút ra một phong bì:
“Mở ra xem đi.”
Từ trước đến nay, sinh nhật nó, tôi vừa lì xì vừa tặng quà, khiến nó quen được nuông chiều.
Nó hào hứng nhận phong bì, vừa mở ra đã cứng mặt lại:
“Hai nghìn tệ? Chị, chị chỉ chuẩn bị cho em có vậy thôi à?”
Nó khó chịu ném phong bì xuống đất, nhảy phắt lên sofa, hướng vào bếp la lớn:
“Mẹ! Mẹ xem chị kìa, tặng quà sinh nhật cho con mà chẳng có tí thành ý nào hết!”
Mẹ tôi nghe thấy tiếng, ném luôn cái muôi xuống, hùng hổ lao ra mắng:
“Con gái chết tiệt, sinh nhật lớn thế này của em mày, mà mày – làm chị – chỉ lì xì có hai nghìn? Không nói gì khác, chị hai mày làm ở xưởng còn mua cho em iPhone với máy tính đấy!”
Hứa Thiên Tứ ngồi bên, bĩu môi, làm ra vẻ tội nghiệp.
Mẹ tôi tiếp tục quát nạt không dứt:
“Mấy năm trước sinh nhật em mày, ít ra mày còn cho một vạn. Năm nay sinh nhật tròn hai mươi lại chỉ có hai nghìn? Thật uổng công tao nuôi mày lớn từng này, đúng là đồ con bất hiếu, lòng lang dạ sói.”
Tôi im lặng, lòng lạnh dần.
Thật ra, trước khi mua xe một tháng, công ty tôi vừa trải qua khủng hoảng.
Hồi đó, suýt nữa không trả nổi lương.
Tôi đã kể với mẹ, bà lập tức loạn cả lên, mắng một tràng:
“Không trả được lương thì sao? Cả nhà ăn uống đều trông vào mày đấy! Còn tiền trả nợ nhà của em mày nữa, không trả thì ngân hàng nó siết luôn. Tao mặc kệ, tháng này tiền phải đưa đúng hẹn, không thì khỏi về nhà!”
Thực ra, tiền gửi cho bà mỗi tháng tôi đều trích sẵn.
Chỉ là khi kể chuyện, tôi mong được nghe vài lời an ủi – đại loại “đừng làm việc mệt quá”, “đừng tự ép mình” gì đó.
Nhưng trong mắt bà, giờ chỉ còn lại hai chữ: tiền – tiền.
Giờ đây, bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, xa lạ, như thể tôi sinh ra là để trả nợ.
Tôi bình tĩnh ngẩng đầu, hỏi:
“Dù mỗi tháng con đưa mẹ năm nghìn, còn em chỉ biết ăn bám, thì con vẫn là đứa vô ơn sao?”
Bà nghiến răng, chỉ thẳng mặt tôi mắng:
“Hứa Tĩnh Tĩnh, mày không phải từ đá chui ra! Không có tao thì có mày ngày hôm nay à? Không có thằng em mày, nhà họ Hứa này sớm bị người ta bắt nạt đến chết rồi. Mày phải nhớ ơn, phải trả lại cho cái nhà này, cho em mày.”
Em trai tôi vắt chân, giọng khinh khỉnh chen vào:
“Đúng rồi đó chị, nhìn xem nhà ai mà chị không cho tiền em, chỉ có chị là lắm lời.”
Mẹ tôi nói giọng đầy ẩn ý:
“Dù sao tao cũng không ép, tự mày biết điều là được.”
Trước đây tôi nghĩ, mình kiếm tiền, góp chút cho nhà là lẽ thường.
Nhưng hết lần này đến lần khác, tôi vẫn bị gọi là đứa vô ơn.
Đột nhiên, tôi lại muốn sống đúng với cái tội danh đó.
Tôi buông tay, chậm rãi nói:
“Tôi hết tiền rồi. Công ty mấy tháng nay chưa phát lương.”
Bà đảo mắt, nắm chặt tay tôi:
“Không có tiền? Thế này đi, mày chuyển luôn tiền trợ cấp cả năm cho tao một lần. Sinh nhật em tao coi như gác lại, chờ khi nào mày có tiền thì bù quà sau.”
Tôi nghẹn lại, khó chịu gạt tay bà ra, khoác áo chuẩn bị đi.
Bà vẫn bám theo:
“Còn chuyện này nữa. Thằng em họ làm bạn gái có bầu, bên kia đòi sính lễ hai trăm tám mươi tám nghìn, nhà chú mày thì mày biết rồi. Giờ mấy chị em chia nhau gánh, sau này cháu sinh ra sẽ nhớ ơn mày.”
Tôi ngoái nhìn, giọng không tin nổi:
“Bao nhiêu cơ?”
“Hai trăm tám mươi tám nghìn.” Bà vừa nói vừa đếm tay. “Mày kiếm được nhiều nhất, gánh hai trăm hai mươi hai nghìn. Chị cả nhà chồng khó, chỉ góp hai nghìn. Còn lại hơn bốn chục nghìn để chị hai lo. Nó làm xưởng tuy lương thấp nhưng tăng ca là đủ, tao bảo nó ngủ ít đi mấy tiếng là kiếm được thôi.”
Bà nói nhẹ tênh như thể chuyện đó chẳng hề gì.
Nếu tôi từ chối, chắc chẳng ra khỏi nhà nổi.
Tôi chỉ ậm ừ:
“Để sau nói.”
Rồi quay lưng bỏ đi, không ngoái lại.
2
Đi được một đoạn, tôi gọi cho bạn, bảo hủy đơn mua xe.
May mà đặt mẫu xe hot, chờ mãi mới có hàng.
Không lâu sau, bạn tôi tìm được người nhận lại hợp đồng, chuyển hoàn tiền cọc cho tôi.
Tiền vừa đến tài khoản, mẹ gọi ngay:
“Tiền chuẩn bị tới đâu rồi? Con bé bạn gái của thằng em họ dữ lắm, nói ba ngày nữa không nhận được sính lễ là phá thai đấy.”
Tôi đáp dửng dưng:
“Phá thì phá, thai đó có phải của tôi đâu, nói tôi nghe làm gì?”
Bà gắt:
“Mày nói vậy là sao? Định không góp à?”
Tôi thong thả:
“Tất nhiên rồi. Không có tiền thì yêu đương gì, phá thai coi như tích đức, ai đầu thai vào cái nhà đó mới là xui.”
Mẹ tôi nổ tung, chửi xối xả qua điện thoại.
Tôi cúp máy, chặn luôn số.
Ngay sau đó, bà gửi liền mấy đoạn ghi âm một phút:
【Hứa Tĩnh Tĩnh, mày mọc cánh rồi à? Tao nuôi con chó nó còn biết vẫy đuôi, mày ăn không khí lớn lên chắc? Tao thật sự thất vọng về mày!】
【Tiền này mày không đưa cũng phải đưa! Cả tiền chu cấp năm nay, phải chuyển ngay! Không thì tao kiện mày!】
【Từ nhỏ tao đã thấy mày vừa ích kỷ vừa lạnh lùng, không biết ơn, sớm biết hai mươi năm trước tao bóp chết mày cho rồi!】
【Không có tao, không có thằng em mày, nhà này đã ra đường ăn mày rồi! Giờ khá lên thì quay sang phản tao, đồ vô ơn!】
【Tao sinh mày, nuôi mày, mà mày dám dọa không đưa tiền? Không đưa thử xem!】
Tôi cúi đầu, nghe hết từng câu, rồi chậm rãi trả lời:
【Nhà và tiền đều là của em trai. Vậy thì để em nó lo toàn bộ. Bao năm qua tôi gửi tiền, cũng xem như trả xong ơn dưỡng dục. Từ giờ mỗi tháng tôi chỉ gửi năm trăm, coi như cảm ơn vì mấy năm qua chưa để tôi chết đói.】
Bà lập tức bùng nổ:
【Mày còn dám tranh nhà với thằng em à?!】
【Mày là cái thứ gì mà dám so với nó, đồ bất hiếu!】
Bà chụp màn hình tin nhắn, đăng thẳng lên nhóm gia đình, hô hoán cho cả họ xem cái “bộ mặt tham lam” của tôi.
Tin vừa gửi đi, nhóm bùng lên ngay.
Dì cả: 【Tĩnh Tĩnh, lần này là con sai rồi, mẹ nuôi con khổ lắm, sao con trẻ con thế được.】
Cậu: 【Tiền sính lễ này cũng đâu bắt con bỏ không. Đợi con chú sinh ra, sẽ gọi con là mẹ đỡ đầu, sau này nó phát đạt cũng không quên ơn con.】
Cô út: 【Con gái kiếm được tiền là phải biết lo cho nhà, không thì để người ngoài hưởng à!】
Dì cả: 【Con tuy giỏi kiếm tiền, nhưng tính nết nên sửa đi, không thì sớm muộn cũng thiệt ngoài xã hội. Cả nhà giúp nhau là chuyện nên, dì chẳng bao giờ hại con.】
Cậu: 【Đúng rồi, Tĩnh Tĩnh, chúng ta mới là người nhà. Không chỉ chuyện Tiểu Huy, sau này tiền sính lễ của Đại Quân hay Hưng Vượng cũng trông vào con đó. Con không giúp nhà, chẳng lẽ để người ngoài hưởng lợi sao?】
Tôi đáp:
【Không quên tôi? Hay không quên tiền của tôi?】
【@DìCả @CôÚt — Đã nói giúp nhau, thì đám cưới em họ, hai người cũng góp ít đi chứ. Mỗi nhà mười vạn, làm cho náo nhiệt.】
【À đúng rồi, nhà tôi, Hứa Thiên Tứ cũng đang quen bạn gái. Với cái kiểu ngu ngốc đó, chắc bụng người ta cũng sắp to rồi. Hay hai người cũng chuẩn bị sẵn sính lễ đi, mỗi nhà tầm bảy tám vạn, coi như “cả nhà cùng giúp nhau”.】
【@DìCả — Nghe nói dì để dành cho con trai hai mươi vạn, lấy ra giúp Tiểu Huy đi, dù gì con trai dì cũng khác họ, dì nên hướng về nhà mình chứ.】
【@CôÚt — Tôi thấy con gái cô, Tiểu Phương, lái xe cũng xịn đó, bán đi chắc được bảy tám vạn. Tôi có người quen buôn xe, để tôi giới thiệu cho, bán xong nhớ chuyển tiền cho cậu nhé, không thì hóa ra cô coi cậu là người ngoài rồi.】
【Đừng chỉ bòn của mình tôi, mọi người cùng góp cho vui chứ.】
Tin nhắn gửi xong, nhóm im lặng gần nửa tiếng.
Cuối cùng mẹ tôi nhảy ra:
【Hứa Tĩnh Tĩnh vô lễ, bất hiếu, từ hôm nay bắt đầu “trừng phạt”, mọi người trong nhóm làm chứng!】
Ngay sau đó, bà gửi một tệp đính kèm tiêu đề “Phương án trừng phạt”.
Mở ra xem, chi chít hơn hai chục điều khoản.
Trong đó ghi rõ:
Từ nay về nhà, tôi không được ngồi ăn chung bàn.
Phải công khai toàn bộ thu nhập và tiền tiết kiệm.
Mỗi tháng phải gửi cho từng người thân năm nghìn, ngoan ngoãn thì được hoàn lại.
Dày đủ năm trang.
Cuối cùng là mấy chữ in đậm:
“Nếu không tuân, tự gánh hậu quả!!”
Đọc qua mà buồn cười.
Ra là nhóm im suốt bấy lâu là để bàn kế hoạch đối phó tôi.
Chắc sống sung sướng quá lâu, họ đã quên suốt bao năm qua ai là người nuôi họ.
Rồi từng người trong nhóm bắt đầu nhắn:
【Ủng hộ!】
Mẹ tôi lại không quên @ tôi:
【Nhận phản hồi đi! Đó là phép lịch sự cơ bản nhất.】
Tôi nhếch môi, chậm rãi gõ một chữ:
“Ờ.”
3
Trong nhóm, màn “trừng phạt” vẫn còn tiếp tục, tôi thấy chán, tiện tay cầm điện thoại khóa luôn thẻ tín dụng và tài khoản liên kết của mẹ.
Thực ra tôi đã muốn làm thế từ lâu, chỉ là trước đây vẫn còn chút ảo tưởng về bà.
Dù sao thì, trước khi Hứa Thiên Tứ ra đời, mẹ cũng từng đối xử với tôi không tệ.
Tôi bám víu vào chút ấm áp sót lại ấy mà gắng sức kiếm tiền, sống cho ra người.
Tôi sinh ra ở nông thôn, ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi cái tư tưởng nơi đó.
Tôi từng nghĩ, tiền thì để mẹ cho em, còn tình thương — chỉ cần dành cho tôi là đủ.
Nhưng trong mắt mẹ, số tiền tôi chắt chiu từng đồng, lại dễ dàng như việc sinh một đứa con.
Cha tôi mất sớm.
Mẹ là người hiền lành, luôn nghĩ phải giúp hết người này đến người kia.
Về sau khi tôi có thu nhập cao, bà lại càng thích khoe, còn ôm đồm cả chi tiêu của họ hàng.
Tiền bà đòi mỗi tháng cũng càng ngày càng nhiều:
Lúc đầu một nghìn, rồi hai nghìn, sau đó thành năm nghìn.
Tết đến còn phải gửi thêm mỗi nhà hai vạn.
Nếu có tháng nào tôi không gửi, bà lập tức đến công ty tôi, không nói lời nào, chỉ quỳ trước mặt tôi mà rưng rưng nước mắt, bảo tôi “cho mẹ một con đường sống.”